vợ ơi anh sai rồi về bên cạnh anh đi
NSƯT Minh Trang thời trẻ. Ảnh: NVCC. NSƯT Minh Trang đã chia sẻ với Dân Việt câu chuyện kinh hoàng đã xảy ra vào năm 1988, vài tháng trước khi vợ chồng nhà viết kịch Lưu Quang Vũ và nhà thơ Xuân Quỳnh qua đời vì tai nạn giao thông.Nữ nghệ sĩ cho biết, câu chuyện này ám ảnh chị đến tận bây giờ, mỗi lần chị
Bài hát vo oi, anh yeu em do ca sĩ Truong Cat An thuộc thể loại Rap Viet. Tìm loi bai hat vo oi, anh yeu em - Truong Cat An ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Vợ Ơi, Anh Yêu Em chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí.
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 62 Chương trước Chương tiếp Nhan Từ Khuynh nhìn dáng vẻ vừa thẹn vừa giận của Dương Họa Y thì khóe môi hơi nhếch lên, không biết vì sao mà anh vô thức bước vào bồn tắm. Cô nghe thấy tiếng Nhan Từ Khuynh bước vào nước, bỗng dưng cảm thấy sợ hãi đến gượng gạo cả người.
Quên Anh Đi Em Nhé Hồi Ức - SuBInLeo. Anh à! Em Sai Rồi! Dành Cho Những Trái Tim FA. Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi. Cơn Mưa Ngang Qua. The Day You Went Away. Em Gái Của Trời. Cưa Nhầm Chị Hai [Love Story] - Trớ Trêu. Mối Tình Đầu - Sogood.
Và rồi, ngày nọ. anh đã có lựa chọn cho mình. *** May mắn, Montag không đơn độc. Anh còn có Clarisse, Giáo sư Fabet và nhóm những nhà trí thức. *Clarisse, cô gái mà Montag tình cờ gặp một đêm nọ, trên đường về nhà, chính là người đã nhận ra "vẻ bị choáng" nơi Montag.
Sai rồi, người đàn bà một đời chồng họ có sự quyến rũ mãnh liệt lắm, họ nghiêm túc trong tình yêu chứ không xem đó là trò đùa.Suy cho cùng đàn bà cũ hay đàn bà mới đều đáng được trân trọng, che chở như nhau. Nếu thanh xuân, quá khứ họ từng lầm lỡ khi chọn sia người thì họ vẫn có quyền chọn lại, có quyền được hạnh phúc thêm một lần nữa.
Evay Vay Tiền. Chương 401 Anh ta sớm đã biết hết những chuyện này rồi!” Cô ta vỗ ngực Hạ Huy Thành và nói một cách mỉa mai “Người mà anh nhẫn nhịn giao Dương Họa Y cho không phải là bạch mã hoàng tử, mà là một con sói thành tinh! Từ rất lâu anh ta đã ẩn nấp trong góc tối, theo dõi mọi bí mật mà em tự cho rằng đã ẩn giấu rất tốt. Anh ta nắm trong tay mọi thứ và thậm chí còn tính toán mọi thứ một cách hoàn hảo!” Về vấn đề hợp tác đã bị Hạ Lan Châu nói ra không sót một chữ. “Nhan Từ Khuynh không tin tưởng Dương Họa Y, cũng như không hề tin anh. Anh ta biết em đang âm thầm điều khiển mọi chuyện nhưng anh ta không hề vạch trần. Anh ta muốn lợi dụng em để kiềm chế hai người, không muốn giữa hai người phát sinh ra bất kì quan hệ nào nữa. Anh hiểu không?” Hạ Huy Thành giật mình “Thật sao?” Ban đầu anh ấy nghĩ Nhan Từ Khuynh sẽ khiến cho Dương Họa Y cảm thấy hạnh phúc khi cô trở về. Nhưng thực tế, Nhan Từ Khuynh lại mang đến cho cô sự che giấu và lừa dối vô tận… “Đúng vậy. Nhưng cho dù như vậy, anh cũng không thể quay đầu lại nữa rồi” Hạ Lan Châu lau nước mắt, lớp trang điểm trên mắt lem luốc “Là anh nhắc nhở Nhan Từ Khuynh phải điều tra kỹ lưỡng sự việc ba năm trước, là anh đích thân đưa cô ấy đến bên cạnh Nhan Từ Khuynh. Rốt cuộc, anh không thể hối hận nữa rồi.” Hạ Huy Thành siết chặt tay, trên trán nổi đầy gân xanh. “Anh, anh không có lựa chọn nào khác cả. Mặc kệ anh có đồng ý hay không thì anh chỉ có thể ở bên em mà thôi. Hạ Lan Châu bình tĩnh mà kiên định, từng chữ từng câu của cô ta chọc vào vết sẹo của Hạ Huy Thành “Bởi vì anh là người đầu tiên buông tay..Nếu như trước đây anh không nhắc nhở Nhan Từ Khuynh điều tra lại chuyện cũ, có lẽ Dương Họa Y đã không ở bên cạnh anh ta.” “Là anh đẩy cậu ấy xuống vực sâu vô tận! “Bây giờ Nhan Từ Khuynh có thể cung cấp nhiều dự án kinh doanh cho nhà họ Hạ như vậy là vì Dương Họa Y. Anh ta có thể tạo dựng cho cậu ấy một thế giới mới, anh nghĩ anh ta sẽ buông tay sao? Anh à, anh không còn cơ hội ở bên cạnh Họa Y, anh chỉ có mình em’thôi!” Dương Họa Y đang đứng ở cửa, cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung. Chẳng trách đột nhiên Nhan Từ Khuynh thay đổi thái độ đối với cô, hóa ra là vì Hạ Huy Thành dẫn dắt. Nếu không nhờ lời ám chỉ của Hạ Huy Thành về chuyện xảy ra ba năm trước khiến anh cảm thấy có lỗi, có lẽ anh đã coi cô như một món đồ chơi từ lâu và đến khi chơi đùa chán thì sẽ vứt bỏ. Trách không được đã lâu như vậy, với thực lực của Nhan Từ Khuynh nhưng anh vẫn không thể tra ra kẻ ác đứng sau hậu trường. Hóa ra anh đã biết từ lâu, chẳng qua anh có mục đích khác nên không hề nói lấy một lời. Dương Họa Y suýt chút nữa đã quên mất chuyện này, nếu không phải hôm nay cô nghe Hạ Lan Châu nhắc tới… có lẽ cả đời này cô sẽ sống dưới vây cánh của Nhan Từ Khuynh, cũng không thể biết thế giới thực là như thế nào. Cuối cùng, cô không thể nhịn được nữa. Nhưng vừa mới bước ra ngoài, bỗng nhiên phía sau có đôi bàn tay thô ráp vươn ra, bịt kín miệng cô một cách thô bạo. Dương Họa Y đột nhiên nhận thấy có gì đó sai sai, cô bắt đầu trở nên bấn loạn và định chạy trốn. Người đó không chỉ có một người đi cùng. Ngoài ra còn có thêm hai người khác bắt chéo hai tay cô ra đăng sau,rồi sau khi họ dùng dây thừng để trói hai tay của cô lại thì vội vàng kéo cô đi ra ngoài. “Che mắt của cô ta lại luôn đi”
Chương 256 Dương Họa Y lùi lại một bước và từ chối sự tiếp cận của Cố Thanh Mạn, Cố Thanh Mạn không chịu thua, cô ta kiên quyết đi đến trước mặt cô, mở vòng kết bạn zalo, tìm thấy Dương Nhã Tuyết , và quay về phía trước tìm một lúc lâu. “Họa Y à, tự chị nhìn đi, từ lâu Dương Nhã Tuyết đã trăm phương nghìn kế cố-ý dụ dỗ chồng chị, chị nên đề phòng cần thận đó.” Nhìn hình ảnh lần lượt hiện lên trên điện thoại, trong ngực Dương Họa Y cảm thấy vô cùng chán ghét. Cô sững sờ, hồi lâu không biết nên phản ứng như thế nào. Cố Thanh Mạn có thể nhìn thấy được Nhan Từ Khuynh thật sự thích Dương Họa Y, ngày hôm đó khi cô chạy vào bệnh viện, cô ta thấy được Nhan Từ Khuynh đã bảo vệ Dương Họa Y theo bản năng. Trong tiềm thức có thề tạo ra những phản ứng đó, có nghĩa là, trái tim anh chắc chắn có Dương Họa Y. Cố Thanh Mạn sẽ không làm cho Dương Nhã Tuyết dễ chịu, rõ ràng là xuất phát điểm giống nhau, vậy mà từ khi đi học cô ấy cướp đi nổi bật của cô ta, rồi đến khi lấy chồng cũng là ngăn cản cô ta lấy được nhà chồng giàu có. Trong lòng cô ta cũng biết có người số mệnh không có được, cũng không muốn nghĩ tới. Nhưng Dương Nhã Tuyết có một khuôn mặt, luôn lấy ra để khoe khoang, khiến cô ta cảm thấy buồn nôn. Nhưng thật ra cô ta muốn nhìn xem, cùng cô ta âm thầm so tài xem ai thắng. Dương Họa Y đã biết chuyện này, khi Dương Họa Y cùng Nhan Từ Khuynh cãi nhau, chắc chắn Dương Nhã Tuyết sẽ không .có được quả ngon. Cố Thanh Mạn cố ý nói “Nhật’Linh, tôi thật sự không thể chịu nổi khi chị bị lừa dối. Nhìn xem, Dương Nhã Tuyết thực sự đã chụp những bức hình riêng tư này, và cô ta không coi chị như là chị gái.” Dương Họa Y bị lời nói của Cố Thanh Mạn làm cho. kích thích, cô đẩy điện thoại của Cố Thanh Mạn ra rồi bước nhanh ra ngoài. Ngay lập tức, cô rời khỏi nhà họ Dường, nhưng thật lâu cũng không thề bĩnh tĩnh lại. Cố Thanh Mạn cho cô xem vòng kết nối bạn bè mà Dương Nhã Tuyết đã đăng trước đó. Bên trong, chụp ảnh ở trang viên Lệ Thủy, và chụp tấm lưng mờ ảo của Nhan Từ Khuynh, mặc áo choàng tắm… và những bức ảnh anh đang tắm phòng tắm, ở cửa ra vào có hình bóng anh ấy. Thậm chí còn có chụp ảnh trong căn phòng của cô và Nhan Từ Khuynh, cũng như hình ảnh cô ta đang nằm trên giường, ôm gối. Hình ảnh cứ mơ hồ. Cô không thể nghĩ rá là Dương Nhã Tuyết chụp những bức ảnh đó, chứ đừng nói đến chuyện giữa Dương Nhã Tuyết và Nhan Từ Khuynh. Cho dù không muốn phòng đoán, vẫn là không có cách nào tiếp tục thờ ơ. Những hạt giống của sự nghi ngờ đã được gieo. trồng. Nhìn thấy mưu kế của mình đã đạt được, Cố Thanh Mạn càng thêm kiêu ngạo nói “Dương Nhã Tuyết thật đáng là xấu hồ. Cô ta tường trèo lên giường anh rề thì có ích lợi gì? Người ta coi cô ta như một người đàn bà hư hỏng! Cô không biết đâu, lúc tôi chạy vào bệnh. viện, tôi thấy anh ấy tỏ vẻ kinh tờm biết bao nhiêu khi nhắc đến cô ta đấy.”
Chương 418 Đúng thế, anh biết tất cả mọi thứ, là anh cố tình lừa dối cô. Nhưng theo anh thấy thì chuyện này cũng không ảnh hưởng gì cả. Chỉ cần anh yêu cô, cô yêu anh thì đó là cuộc sống của hai người, không liên quan gì đến người khác cả “Sống dưới sự chở che của anh, không quan tâm đến những chuyện thế tục làm cho người ta phiền lòng đó, chẳng nhế không được hay sao?” “Vậy thì chỉ giống như một món đồ chơi chứ đâu còn là người nữa” Mi mắt của Dương Họa Y khẽ chớp “Anh có nhớ sự tức giận của mình khi trông thấy em cầm viên thuốc tránh thai không? Chuyện mà anh che giấu em còn nghiêm trọng gấp trăm nghìn lần chuyện mấy viên thuốc tránh thai đó. Vậy anh có biết cảm nhận trong lòng em là như thế nào không?” Nhan Từ Khuynh nhìn chằm chằm vào mặt cô bằng vẻ âm trầm. Cô cũng yên lặng nhìn anh “Chuyện gì anh cũng biết nhưng anh lại không hề nói cho em, không hề nói một điều gì cả. Anh nói sẽ tôn trọng em nhưng cuối cùng thì anh vẫn kiểm soát cuộc sống của em như thế” Anh thực sự yêu cộ-sao? Cô cũng đã bắt đầu thấy nghỉ ngờ tình yêu này rồi Tới tận bây giờ thì cô chưa từng tìm hiểu kỹ về việc làm sao anh biết tường tận mọi chuyện đã xảy ra vào ba năm trước. Cô cho rắng chỉ là đột nhiên Nhan Từ Khuynh thấy rung động với cô nhưng gặp trở ngại nên anh mới phải đi điều tra. Nhưng không ngờ rằng chính Hạ Huy Thành mới là người giúp anh phát hiện ra tất cả mọi chuyện. Cũng vì Hạ Huy Thành rút lui nên anh mới đối tốt với cô và tiến về phía cô từng bước một cách đột ngột như vậy. Sau đó đến chuyện về chiếc video, Dương Họa Y còn tưởng Nhan Từ Khuynh chỉ lừa dối cô một chuyện là chuyện về chiếc video đó thôi. Chắc vì anh sợ cô sẽ suy nghĩ nhiều nên mới không nói. Đó là vì anh quan tâm,lo lắng, là vì anh bảo vệ và yêu thương cô. Cô đã tự nhủ với bản thân rất nhiều lần như vậy. Nhưng cô không ngờ rằng Nhan Từ Khuynh lừa dối cô là vì Hạ Huy Thành đã tự mình gánh chịu tất cả mọi chuyện. Họ không tìm ra người đã đứng sau lén quay lại chiếc video đó nên cô còn tưởng là do người đó làm việc quá kín kế và cẩn thận. Nhưng hóa ra Nhan Từ Khuynh đã biết rõ tất cả mọi chuyện, chỉ là anh không hề nói cho cô biết mà thôi. Tình yêu của Nhan Từ Khuynh khiến cô cảm thấy ngột ngạt và khiến cô cảm thấy cực kỳ sợ hãi. Chỉ để giữ cô bên cạnh mà anh có thể thao túng cuộc đời cô, tự mình quyết định ai là người đi, ai là người ở trong cuộc đời của cô hay sao? Không, cô không thể chấp nhận được việc này. Ánh mắt của Dương Họa Y ngưng trọng lại, cô nói bằng giọng trầm trâm “Nhan Từ Khuynh, chúng ta xa nhau một thời gian đi.” Ánh mắt của Nhan Từ Khuynh trở nên hung ác “Em muốn rời xa anh?” “Em nói rồi mà, em chưa nghĩ xong chuyện đó. Em muốn được yên tĩnh một thời gian để suy nghĩ rõ ràng trước đã” Dương Họa Y xoa xoa trán “Cách ở bên cạnh và tình yêu của anh khiến em cảm thấy ngột ngạt. Em muốn dựa vào giác quan của mình để cảm nhận thế giới này thay vì bị anh kiểm soát” “Một khi rời đi rồi thì em sẽ không nghĩ đến chuyện trở lại nữa đúng không?” Nhan Từ Khuynh biết cô luôn thích sự dịu dàng chứ không hề thích sự trói buộc. Giống như ba năm trước khi bắt đầu cuộc hôn nhân này vậy, khi đó cô cảm thấy áp lực thì bèn chạy ra nước ngoài để trốn tránh ngay lập tức. Nên Nhan Từ Khuynh hiểu, bây giờ nếu như để cô đi thì cô lại càng bay xa hơn-như một con diều đứt dây mà thôi. “Em không biết” “Vậy thì anh càng không để em rời đi được. Nếu em muốn yên tĩnh thì anh có thể cho em thời gian, nhưng em không thể rời khỏi anh được đâu.” Nhan Từ Khuynh xoay người cô lại để cô nhìn thẳng vào anh “Em không muốn thấy anh thì anh có thể rời đi, nhưng em tuyệt đối không thể rời khỏi Phong Linh Đàm”
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 22 Lãnh Nguyệt Băng 03/04/2022 Dương Họa Y đứng dựa người vào khung cửa số nhìn theo chiếc xe ô tô màu đen dần rời đi. - Thiếu... TIểu thư, người mau nằm nghỉ đi! Trời đang lạnh lắm! Người lại vừa mới làm cấp cứu xong... - Anh về đi! - Dương Họa Y lạnh lùng lên tiếng. - Nhưng... - Tôi tự lo được... Vất vả cho anh rồi... Trợ lí của Nhan Từ Khuynh đã bị hành động ban nãy của cô dọa sợ rồi nên anh chỉ có thể im lặng rời đi. Trông cô yếu đuối vậy thôi chứ một khi đã nổi giận thì giết người cô cũng không ngán. Giờ chỉ còn lại một mình bóng dáng lẻ loi bên cửa sổ. Một ý tưởng bỏ trốn chợt nảy lên trong đầu Dương Họa Y. Tính ra thì bây giờ chẳng phải cô đang được lòng ác ma của thành phố sao? Nếu một lần nữa cô bỏ trốn, may thì có thể thoát được nhưng nhỡ có bị tìm thấy thì cũng không có bị gì đâu nhỉ? Nhưng mà giờ có bỏ trốn thì cô cũng biết đi đâu được? Tiền thì không có, người thân cũng không... À khoan đã, hình như cô vẫn còn ba người chú nữa đang ở trong thành phố này. Nhưng làm sao để gọi cho họ cũng như đến nhà họ ở được đây? Hay cứ liều đi bộ đến hoặc đi nhờ xe ai được không nhỉ? Cơ mà cô còn ít đồ quan trọng ở trong căn biệt thự đó chưa lấy được... Nghĩ chán rồi Dương Họa Y mới quay trở lại giường đi ngủ. Nhưng cô ngủ cũng đâu có được yên? Mới được lúc, những cơn ác mộng lại ùa về khiến cô sợ hãi không ngủ được. Trong khi đó, đang ngủ ngon đột nhiên Nhan Từ Khuynh bị thức giấc giữa chừng. Linh tính của anh mách bảo có chuyện không hay đang xảy ra. Anh chợt nghĩ Hay cô ấy đang gặp chuyện gì rồi? Nhìn qua người con gái đang ngủ say bên cạnh, anh nhẹ nhàng rời khỏi giường rồi nhanh chóng ra xe để đến bệnh viện. Anh không biết có một ánh mắt đang theo dõi mình từ xa... Đến nơi, Nhan Từ Khuynh vội vã chạy đến phòng của Dương Họa Y. Cô không gặp chuyện gì nguy hiểm nhưng những cơn ác mộng vẫn đang giày vò cô. Anh nhanh chóng đi vào ngồi cạnh cô, một bên tay nắm chặt lấy tay cô, một bên lau đi những giọt mồ hôi đang ướt đẫm trên trán cô. Mất một lúc sau cô mới bình thường trở lại. Đôi mắt nhắm chặt nhưng vẫn còn vương những giọt nước mắt. Nhan Từ Khuynh tự trách, trách bản thân đáng lẽ nên liều ở lại cạnh cô thì bây giờ cô không đến nỗi như vậy. Nếu ở lại anh sẽ âm thầm ở ngoài theo dõi rồi chờ cô ngủ anh sẽ đi vào ngồi cạnh trông cô. Anh lỡ quên mất cô ngủ hay bị gặp ác mộng nhiều... Sáng hôm sau tỉnh lại, Dương Họa Y đưa mắt nhìn quanh. Không có một ai. Vậy hôm qua ai đã nắm lấy tay cô chặt như vậy nhỉ? Bàn tay ấy to và ấm chứ không nhỏ và lạnh như cô. Mà thôi, không nghĩ nhiều nữa! Chuẩn bị bắt đầu kế hoạch thôi. Đũng như Dương Họa Y dự đoán, trợ lí của anh sẽ đến thăm và đem cháo cho cô. Chưa đợi anh ta nói gì, cô đã lên tiếng trước - Tôi nhờ anh một việc... được không? Anh chàng trợ lí hơi ngạc nhiên vì lần đầu anh thấy cô chủ động nói chuyện với anh như thế. Ngay sau đó anh liền vui vẻ hỏi lại cô - Tiểu thư muốn nhờ tôi việc gì ạ? - Phiền anh về... căn nhà đó lấy hộ tôi ít đồ... ở trong phòng của tôi được không?... - Phòng người... - Cái phòng cũ nhất ở trên gác ấy... chứ không phải... phòng của Nhan thiếu đâu... - À vâng... - Có một quyển sách ở trên bàn cạnh cửa sổ... một hộp bạc ở trong ngăn kéo cái bàn đó... và tấm ảnh tôi gác ở cạnh cuốn sách... anh đem chúng đến cho tôi nhé... - Dạ được ạ! Phiền tiểu thư chờ một lát ạ! Người cứ ăn cháo rồi uống thuốc trước đi nhé! - Tôi biết rồi... Anh chàng trợ lí tung tăng đến căn biệt thự đó. Anh cảm thấy rất vui khi lần đầu làm được việc cho thiếu phu nhân của mình. Anh nhanh chóng đi vào rồi lên phòng cô bảo. Nhưng vừa mở cửa ra anh đã giật mình khi thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trong đó. - Thiếu... thiếu gia... - Cậu lên đây làm gì? Đây là chỗ cậu được phép đến à? Mà tôi bảo cậu đem cháo cho cô ấy mà sao lại ở đây? - Nhan Từ Khuynh có chút khó chịu khi thấy anh ta ở đây. - Là... là thiếu phu nhân bảo tôi lên đây... - Cô ấy ra viện rồi hả? - Nhan Từ Khuynh chợt hốt hoảng. - Không... Thiếu phu nhân chỉ nhờ tôi về đây lấy ít đồ đem đến cho người... - À... Vậy cô ấy lấy những gì? - Dạ, một quyển sách, một tấm ảnh, với một chiếc hộp... Thiếu gia, cho phép tôi... - Vào lấy đi! Chắc cô ấy chỉ vị trí cho cậu rồi đúng không? Sau khi lấy được đồ rồi, trợ lí của anh vội vã chào anh rồi nhanh chóng đem đồ đến cho cô. Dương Họa Y lấy được đồ, cô vội giở ra kiểm tra. Bỗng mặt cô trở nên đen lại. Anh trợ lí đứng cạnh thấy vậy không rét mà run. - Tiểu... tiểu thư... Có chuyện gì ạ? - Không có gì... Cảm ơn anh đã giúp... Giờ anh về đi... Về còn làm việc... Ở đây tôi tự lo được... - Vậy... vậy tôi xin phép ạ! Đợi anh ta đi rồi, Dương Họa Y lúc này như trở về đúng con người cô 6 năm về trước. Gương mặt lạnh lùng, đầu đầy tính toán, hành động dứt khoát, và trái tim máu lạnh... Bạn đang đọc truyện trên
Là [C] bạn hay là [G] bè, mình cùng [C] nhau [Am] lè nhèCho [C] nhau câu vè câu [Em] đối, bạn [G] ơi tôi đã [C] say rồiKẻ thù ta là [G] đời, bạn của ta là [Am] trờiĐêm [C] nay buông trời ôm [Em] đất, vợ [G] ơi anh vẫn [C] chưa vềVợ gọi ta là [G] bồng, đời [Em] gọi ta là [Am] buồnĐêm [C] nay không cần đan [Em] áoYêu quạt [G] mo yêu những [C] trưa hèDặm đường xa [G] rồi bỏ [Em] quên một [Am] điềuCông [C] ơn sinh thành nuôi [Em] nấngMen rượu [G] cay quên bát cơm [C] đầyMột ngày như [G] mọi ngày, đời [Em] gọi ta cuộc [Am] vuiMai [C] sau khi đời thức [Em] giấc những gì [G] thân yêu bỏ [C] đi rồiLà rượu hay là [G] người, người [C] bỏ ta [Am] thật rồiĐêm [C] nay soi mình trong [Em] chén, rượu [G] ơi ta đã [C] say rồiLà rượu hay là [G] người, người [Em] bỏ ta [Am] thật rồiĐêm [C] nay soi mình trong [Em] chén, rượu [G] ơi ta muốn [C] quay vềLà rượu hay là [G] người, người [C] bỏ ta [Am] thật rồiĐêm [C] nay soi mình trong [Em] chén, vợ [G] ơi anh đã [C] sai rồi
Vợ Ơi, Đừng Đi Nữa! Anh Sai Rồi! Chương 96 Lãnh Nguyệt Băng 11/06/2022 Dương Họa Y biết Nhan Từ Khuynh rất đề ý đến chuyện quá khứ của mình và Hạ Huy Thành, cô chạy theo giải thích “Tôi không có gì với Hạ Huy Thành cả, chỉ trùng hợp là trùng hợp đơn giản thế thôi, tự tôi đưa ra quyết dịnh thì sẽ không hối hận, bây giờ tôi không có gì với anh ấy cả, sau này cũng không bao giờ có. Anh trút bỏ bộ đồ đang mặc trên người xuống, không hề ngần ngại chút nào phô ra dáng người cường tráng trần truồng của mình cho cô chiêm ngưỡng, sau mới chịu cầm áo sơ mi khoác lên. Thấy anh vẫn không nói năng gì thì cô biết ngay người này còn đang tức giận lắm. Đành phải chủ động lại gần, đưa tay giúp anh cài cúc áo trước người, anh lại bắt lấy tay cô, ánh mắt sáng rực nhìn vào cô “Ngày thứ hai sau khi tôi đi Mỹ, cô cũng gặp gỡ với Hạ Huy Thành.” Cô sững sờ chốc lát mới hiểu ra, anh đang nói đến hôm mình xảy ra tai nạn giao thông đây mà. “Đúng là có gặp, nhưng mà…” Nhan Từ Khuynh đầy cô ra, nói với vẻ châm chọc vô cùng “À, tình chàng ý thiếp đây mà, đúng là dẫu lìa ngó ý còn vương tơ lòng nhỉ.” Cô vội vàng giải thích, vất vả lắm mới có thể làm dịu mối quan hệ này nên cô càng không muốn khiến anh hiểu lầm “Không giống như những gì anh nghĩ đâu, là Lan Châu hẹn gặp tôi, tôi cũng không biết chuyện Hạ Huy Thành ở đó.” “Được thôi, tôi tin cô.” Dứt câu lại nói tiếp “Nếu mỗi lần đều là bởi vì Hạ Lan Châu thế này, vậy từ nay về sau, cô không được phép tiếp xúc với người nhà họ Hạ nữa, kể cả Hạ Lan Châu.” “Nhan Từ Khuynh, anh đối với tôi như vậy thật không công bằng! Anh dựa vào cái gì lại muốn quản luôn cả chuyện tôi kết bạn với ai.” Hạ Lan Châu là người bạn tốt nhất của cô, vì lý do gì mà cô lại không thể gặp Hạ Lan Châu. “Vậy chuyện cô hẹn gặp riêng Hạ Huy Thành là công bằng với tôi hay sao?” Anh híp mắt lại, dùng giọng điệu lạnh nhạt chất vấn cô. Hai chữ gặp riêng này giống như đang sỉ nhục lòng tự trọng của cô “Anh không cần phải ăn nói khó nghe như vậy, tôi không làm ra chuyện gì xấu hồ cả, càng chưa từng có một chút tâm tư kì lạ nào khác, sau khi kết hôn với anh, tôi hoàn toàn đảm bảo cả tỉnh thần lẫn thể xác của mình đều trong sạch. Vậy còn anh, anh có dám nói trong ba năm nay sau khi kết hôn với tôi, ngoại trừ tôi ra, anh chưa từng động vào người phụ nữ khác hay không?” “Những người phụ nữ bên cạnh anh chắc chắn không phải chỉ có một mình Lưu Ly.” Hai người bọn họ chưa bao giờ thằng thừng nói với nhau chuyện này, hiện tại Nhan Từ Khuynh đối xử với cô rất tốt, giữa bọn họ giống như tồn tại một loại ăn ý ngầm, không hẹn mà cùng nhau chôn chặt những thắc mắc kia sâu trong lòng, chuyện trong quá khứ xem như lật sang trang, tuyệt đối không bao giờ nhắc lại. Chính là lúc này đây, Dương Họa Y nhất thời nóng nảy, không nhịn được liền nói ra tất cả. Không khí trong thoáng chốc nhanh chóng trầm xuống. “Người phụ nữ khác xung quanh tôi?” Nhan Từ Khuynh giận dữ nở nụ cười “Cô chưa từng quan tâm tới chuyện bên cạnh tôi có bao nhiêu người vây quanh, trong lòng cô lúc nào cũng chỉ nghĩ đến ly hôn, thế nhưng chuyện có đàn ông ve vãn xung quanh cô, tôi lại vô cùng để ý!” Nói xong, anh hung tợn hôn lên môi cô, mạnh bạo hút đi tất cả không khí bên trong khoang miệng cô. Mãi cho đến khi cô mềm nhữn không còn sức lực, khuôn mặt đỏ bừng khó khăn hít thở, rốt cuộc lúc này anh mới chịu buông tha cho cô. Anh lạnh lùng nhìn cô một cái, sửa sang lại áo sơ mi xộc xệch, sau đó liền nhanh chóng bước ra khỏi cửa đi đến công ty. Tiếng đóng cửa thật mạnh lạnh lùng vang lên, trong lòng cô không nhịn được nổi lên từng trận run rầy. Anh nói… Anh rất đề ý… Bạn đang đọc truyện trên
vợ ơi anh sai rồi về bên cạnh anh đi