vợ yêu bé nhỏ của đại thúc
Kết thúc cuộc hôn nhân với MC Thành Trung, nữ ca sĩ Thu Phượng cùng con gái vào Sài Gòn sinh sống và lập nghiệp.Cuộc sống của bà mẹ đơn thân khi ấy có rất nhiều khó khăn. Một thân một mình nơi đất khách, cô gái Hà Nội phải đối diện với những khó khăn từ công việc, tài chính cho tới việc nuôi dạy con.
Truyện Vợ yêu hàng tỉ: Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính. Truyện ngôn tình, hoàn, cổ đại, hiện đại, xuyên không post nhanh nhất, nhiều nhất. Truyện Tây, Việt đủ loại.
Xem phim Những Người Phụ Nữ Nhỏ Bé - Little Women. Little Women. 2019. Quốc gia: Mỹ - Châu Âu. Diễn viên: Emma Watson Florence Pugh Saoirse Ronan. Thể loại: Phim Tâm Lý. 2.45/ 5 2 đánh giá. Server #1. FULL HD.
Ca khúc Đời Vợ Nhỏ do ca sĩ Ngô Trác Lâm thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download (tải nhạc) bài hát doi vo nho mp3, playlist/album, MV/Video doi vo nho miễn phí tại NhacCuaTui.com.
Ngay từ khi còn là một cô bé 5 tuổi, Katherine đã bắt đầu bắt đầu quyên góp quỹ để đóng góp cho chiến dịch từ thiện do Liên hợp quốc bảo trợ mang tên Nothing But Nets — một chiến dịch toàn cầu nhằm nâng cao nhận thức, tiếng nói và hành động để chống lại bệnh
Nội dung truyện Hôn ước hào môn: Vợ yêu bé nhỏ của đại thúc. Vốn định uống rượu để lấy thêm can đảm thổ lộ với người trong lòng, kết quả không nghĩ tới là uống say mèm, trước mặt đám đông nôn lên người Cố đại thiếu có bệnh thích sạch sẽ nghiêm trọng
Evay Vay Tiền. Vẻ mặt Tần Mộ Tây một bộ đừng nghĩ lừa gạt tôi "Nhất định là gạt con, con xem bên trong phim Hàn, những người đó chỉ thích lừa gạt cô gái nhỏ về nhà, sau đó đưa quần áo của mình cho cô gái nhỏ mặc, luôn là áo sơ mi trắng......"Đầu Cố Mộ Nghiêm đầy vạch đen, thằng quỷ nhỏ này thế nhưng thích xem phim Hàn, đây không phải là cô gái nhỏ mới thích việc làm sao?"Con không biết trên TV đều là gạt người hay sao?" Cố Mộ Nghiêm tức giận trả lời "Sau này ít xem TV đi, sẽ thấy ba điều sai trái."Tần Mộ Tây vẫn rất nghiêm túc trả lời "Ti vi thật sự gạt người, nhưng cũng có thể rút ra kinh nghiệm từ trong đó, sau này có thể đưa cô gái nhỏ đi đường vòng.""Con mới bây lớn, mà đã muốn câu con gái rồi hả.""Lòng của phụ nữ như mò kim dưới đáy biển, đương nhiên là muốn nói chuẩn bị sẵn sàng trước mới được, có muốn con truyền thụ một chút kinh nghiệm cho chú hay không, bảo đảm chú bắt được vào tay ngay!" Tần Mộ Tây một bộ cử chỉ hào phóng để chia sẻ tài Mộ Nghiêm cười "Không cần!""Hừ, bỏ qua cái này sẽ không có cơ hội lần sau đâu đấy, con có rất nhiều bí mật ở đây.” "Nếu như những thứ này bảo điển bí tịch* *sách quý là con học từ bên trong phim Hàn, thì thật sự không cần.""Không phân biệt tốt xấu." Tần Mộ Tây nhăn mũi, ngay sau đó lại hiếu kỳ hỏi "Đúng rồi, chú ở Phượng Thành có thế lực lớn hay không đây, ngộ nhỡ con muốn đi ngang, người khác nhìn con không vừa mắt thì làm thế nào? Đến lúc đó nói tên của chú có thể có tác dụng hay không vậy ạ?""Không dùng được!" Cố Mộ Nghiêm nói."A, hòa đồng kém như vậy ư." Vẻ mặt Tần Mộ Tây ghét bỏ "Thế còn công ty của chú thì sao? Con đã nghe nói qua chưa ạ.""Thịnh Vũ.""Thịnh Vũ?" Tần Mộ Tây lập tức giương cao mấy âm lượng, Cố Mộ Nghiêm dừng chuyện trong tay lại nhìn bé "Sao thế?"Tần Mộ Tây cũng ý thức được mình phản ứng quá mức, chớp mắt mấy cái, dùng vẻ mặt vô tội nhìn anh "Không có việc gì, chú Cố, chú có thể rót giúp ta một ly nước được không ạ?"Cố Mộ Nghiêm cũng không tin vẻ mặt đó là không có chuyện tốt cả, nhưng vẫn đi xuống lầu rót Mộ Tây vò đầu bứt tai ngồi ở trên giường, chú ấy lại là Thịnh Vũ’, cậu và chú Hàn quy định rõ thủ hạ không cho phép lui tới với người “Thịnh Vũ” ở Phượng Thành, nếu biết mình và lão đại Thịnh Vũ’ ở chung một chỗ, đoán chừng chính là Thế Giới Đại Chiến rồi, không được, không thể để cho cậu và chú Hàn biết Mộ Nghiêm rót nước trở lại, Tần Mộ Tây cầm cái ly uống hai ngụm, đột nhiên nghe được bên cạnh hỏi bé "Con rốt cuộc là ai?"Anh tuyệt đối không nghĩ đây là đứa bé nhà người bình Mộ Tây nhíu mày, chậm rãi nâng đầu nhỏ lên, cười ha hả nói "Con là ai, con đương nhiên là Tần Mộ Tây.""Chú là nói thân phận." Cố Mộ Nghiêm thật ra rất tò mò với thân phận của bé. "Ai nha, sao đột nhiên con cảm thấy buồn ngủ như vậy chứ." Tần Mộ Tây đặt ly nước vào trong tay của Cố Mộ Nghiêm, sau đó nằm lên giường nhắm mắt lại "Con ngủ đây, không nên quấy rầy con đó."Đầu Cố Mộ Nghiêm đầy vạch đen nhìn chằm chằm bé, người này càng lúc càng biết chơi một chiêu này rồi, thôi, cho dù bé có thân phận gì, chỉ cần mình thích là được, nếu bé không muốn nói, cần gì phải đuổi theo hỏi Mộ Tây nương nhờ Cố Mộ Nghiêm nơi này ba ngày, ba ngày sau Cố Mộ Nghiêm phải trở về Phượng Thành, Tần Mộ Tây lại mặt dày mày dạn muốn đi theo lên máy bay, Cố Mộ Nghiêm nhìn bé "Con không phải nói cho mẹ con biết một tiếng hay sao?""Chờ đến Phượng Thành con sẽ nói cho mẹ, đến lúc đó mẹ nhất định sẽ tới tìm con, như vậy thì thuận lợi lừa gạt mẹ đến đây." Tần Mộ Tây ngồi ở trên ghế, rất là dương dương hả hê, còn hỏi Cố Mộ Nghiêm "Chú cảm thấy kế sách của con có được hay không?""Ừ, cũng không tệ lắm." Cố Mộ Nghiêm nhíu mày trả lời."Đó là nhất định, con chính là thiên tài mà!" Tần Mộ Tây giơ giơ lên mười mấy tiếng, máy bay chậm rãi đáp xuống thành phố Phượng Thành, Tần Mộ Tây tràn ngập tò mò, vừa xuống máy bay con ngươi sẽ không nghỉ ngơi, nhìn xong bên này lại nhìn bên, có vẻ hào hứng bừng bay nhiều người, Cố Mộ Nghiêm sợ bé bị lạc, cho nên vẫn nắm tay của bé, ngày thường Tần Mộ Tây không thích người khác nắm tay bé, nhưng kỳ lạ thay, bé không có ghét hành động này của Cố Mộ Nghiêm chút nào, ngược lại ngoan ngoãn đi theo bước chân Cố Mộ Kiệt kéo theo hành lý đi ở phía sau, lơ đãng ngẩng đầu nhìn thấp thoáng hai bóng dáng một cao một thấp trước mặt, đột nhiên cảm thấy bọn họ xem ra thật sự là hai cha con, tư thế đi bộ, nghiêng đầu gò má, động tác nhíu mày, thật sự là quá giống nhau. Nếu không phải là biết Cố đại thiếu tuyệt đối toàn tâm toàn ý với thiếu phu nhân, anh ta nhất định sẽ hoài nghi Tần Mộ Tây là con riêng bên ngoài của Cố đại nhà họ Cố biết Cố Mộ Nghiêm trở lại, hôm này đặc biệt làm trước thức ăn, chờ anh trở lại sẽ ăn ngay, nhưng khi nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm dắt một đứa bé trai bước vào, trong mắt mọi người cũng thoáng qua ngoài ý muốn, đây là chuyện gì xảy ra?Tần Mộ Tây nhìn thấy Hàn Thu và Cố Đình Dư quan sát mình, lập tức miệng ngọt nói "Ông nội bà nội khỏe ạ."Ông nội bà nội?Hàn Thu nhìn về phía Cố Mộ Nghiêm; "Mộ Nghiêm, chuyện này...?"Cố Mộ Nghiêm nhìn Tần Mộ Tây "Bé gọi Tần Mộ Tây, là con gặp ở Luân Đôn, bé rất yêu thích Phượng Thành, cho nên đi về cùng con xem một chút, mấy ngày nay cũng sẽ ở đây."Dĩ nhiên là Cố Đình Dư chào đón rồi, đời này không biết còn có thể có đứa cháu hay không, thấy Tần Mộ Tây đáng yêu như thế, Cố Đình Dư vừa vặn cùng không nhịn được toát ra vẻ ông nội hòa ái "Mộ Tây, mau tới đây."Tần Mộ Tây đi tới, không sợ người lạ chút nào "Ông nội.""Ai." Mặc dù biết Tần Mộ Tây gọi mình chỉ là lễ phép, nhưng Cố Đình Dư vẫn rất nghiêm túc đáp ứng một câu, trong lòng có chút chua Thu đứng ở bên cạnh lại sâu cảm giác nghi ngờ, đứa bé này thế nhưng gọi Tần Mộ Tây? Đây không phải là kết hợp tên của Tiểu Tích và Cố Mộ Nghiêm hay sao? Ba năm trước đây Tiểu Tích đã mang thai, vốn là Tiểu Tích chuẩn bị sau khi kết hôn tự mình nói việc này cho Mộ Nghiêm, nhưng không nghĩ đến còn chưa kịp mở miệng thì xảy ra bi kịch, cho nên từ đầu tới cuối người biết Tiểu Tích mang thai chỉ có bà, sau khi Tiểu Tích chết, Mộ Nghiêm vốn là rất đau khổ, bà sợ nếu Mộ Nghiêm biết chuyện đứa nhỏ sẽ càng thêm khó chịu, cho nên vẫn coi việc này như bí mật chôn giấu ở trong lòng, nhưng khi nhìn đến đứa bé này, lại nghe được cái tên này, Hàn Thu không khỏi có một to gan suy đoán, chẳng lẽ Tiểu Tích không có Thu đi tới bên người Tần Mộ Tây, từ ái hỏi "Mộ Tây mấy tuổi rồi?""Hai tuổi rưỡi ạ."Hai tuổi rưỡi? Tiểu Tích rời đi ba năm, nếu như Mộ Tây là sinh non, thời gian vừa khớp, tâm trạng Hàn Thu có chút kích động, tiếp tục hỏi "Bây giờ mẹ của Mộ Tây đang ở đâu thế?" "Mẹ đang ở Luân Đôn ạ." Tần Mộ Tây trả lời."Mẹ của Mộ Tây tên gọi là gì vậy? Là làm cái gì? Sao cô ấy không có đi cùng với Mộ Tây đến Phượng Thành hả?"Tần Mộ Tây dùng vẻ mặt ngây thơ nhìn Hàn Thu nói "Bà nội, mẹ nói cho con biết, không thể tùy tiện nói cho người khác biết chuyện trong nhà, cho nên con không thể nói, thật xin lỗi."Hàn Thu phát hiện đứa bé này quá thông minh, không có dễ gạt chút nào, nhưng từ trong đáy lòng cũng hết sức thích bé "Sau này Mộ Tây ở đây, ngày ngày bà nội cho con ăn ngon."Tần Mộ Tây là cực kỳ hiểu được xem xét tình hình, biết rõ làm sao có thể dụ được người vui vẻ "Bà nội, con đói rồi.""Được được được, chúng ta lập tức ăn cơm, bà nội ôm nào." Hàn Thu đưa tay muốn ôm Tần Mộ Tây, nhưng Tần Mộ Tây lại lui một bước, nói lời ngay thẳng "Con là bé trai, con tự đi được mà!""Được, bà nội dắt con."Vạn Kiệt đứng ở bên cạnh thấy một màn như vậy, nhà họ Cố không khí rất lâu không có nhẹ nhàng qua như vậy, Mộ Tây tới, tâm trạng Cố đại thiếu cũng thay đổi tốt người cùng nhau ngồi ở bên cạnh bàn, Hàn Thu và Cố Đình Dư ngồi ở hai bên Tần Mộ Tây, hai người quả thật nghĩ Tần Mộ Tây thật sự trở thành cháu trai vậy, vừa gắp thức ăn vừa múc canh, Hàn Thu còn muốn đút cơm cho Tần Mộ Tây ăn, bị Tần Mộ Tây từ Thu và Cố Đình Dư nhiệt tình khiến Tần Mộ Tây có chút không chịu nổi, bao lâu rồi bọn họ chưa từng thấy qua đứa bé Mộ Tây cầu cứu nhìn về phía Cố Mộ Nghiêm "Chú Cố..."Cố Mộ Nghiêm đã sớm nhìn thấy một màn này, anh chỉ muốn biết tên nhóc Mộ Tây này có thể chống được lúc nào "Mộ Tây, tới bên này.""Dạ." Tần Mộ Tây đi từ từ tượt xuống cái ghế chạy về phía Cố Mộ Nghiêm, sau đó lại leo lên trên ghế dựa bên cạnh Cố Mộ Nghiêm. Khoảng cách ngồi ăn cơm, Tần Mộ Tây kề tai nói nhỏ với Cố Mộ Nghiêm "Chú nên nhanh sinh mấy đứa trẻ cho bà nội ộng nội chơi đi."Cố Mộ Nghiêm xấu hổ "Nhanh lên một chút sinh? Chú cũng không phải là cô gái nhỏ, sinh thế nào được đây?""Tùy chú sinh thế nào, dù sao nhanh lên một chút sinh ra là được rồi."Một bàn người nhìn thấy hai người bọn họ đang không ngừng nói nhỏ vào tai nhau, Hàn Thu hâm mộ không thôi, mới vừa rồi quá nhiệt tình hù Mộ Tây, cái này nhất định phải đổi, bà cũng không muốn hù Mộ Tây chạy mất đâu, ngộ nhỡ Mộ Tây thật sự là đứa bé Mộ Tây đó, vậy sau này Mộ Tây nhìn thấy bà còn không quay đầu bỏ chạy tối, Cố Chấn Đình trở lại, vừa nhìn thấy Tần Mộ Tây cũng là thích đến không thôi, khí phách một tay ôm lấy Tần Mộ Tây hung hăng hôn một cái, Tần Mộ Tây còn chưa kịp phản ứng đã ngây ngẩn cả người, bé không thích người khác thân mật với mình, nhưng khi nhìn đến mọi người nhiệt tình như vậy, bây giờ bé thật sự không nên nói Mộ Nghiêm là hiểu Tần Mộ Tây, lập tức tiến lên giải cứu bé ra "Ông nội, Mộ Tây mệt nhọc, con dẫn bé đi lên nghỉ ngơi."Tần Mộ Tây vội vàng phối hợp ngáp hai Chấn Đình có chút không bỏ được buông tay, nhưng khi nhìn thấy Tần Mộ tây buồn ngủ không thể chịu nổi thức đêm, cho nên để cho Cố Mộ Nghiêm ôm Tần Mộ Tây đi, Tần Mộ Tây vòng tay ôm lấy cổ của Cố Mộ Nghiêm, đầu tựa vào trên bả vai của anh, nhỏ giọng nói một câu chỉ có hai người bọn họ mới nghe thấy lời nói "Chú rất tốt!"
Vốn định uống rượu để lấy bổ sung quả cảm tỏ bày với người trong lòng, thành tích chưa nghĩ tới là uống say mèm, trước mặt đám đông nôn lên người trong gia đình cố kỉnh đại thiếu bao gồm căn bệnh thích sạch sẽ rất lớn, hậu quả cũng có thể nghĩ, vì mạng bé dại nhưng mà suy tính, cô thừa dịp mọi người không nên nhớ, vụng trộm chuồn mất. Giới thiệu truyện Hôn mong hào môn hiền thê yêu nhỏ bé của đại thúc Tác giả Tần TíchThể loại Ngôn tình Trích đoạn truyện Hôn cầu hào môn hiền thê yêu nhỏ bé của đại thúc city P, ải đêm buông xuống, mây cha lóe ra, một chỗ xa hoa lãng giá thành. Trong KTV Hoàng Triều, xa hoa truỵ lạc, vô cùng náo nhiệt, nơi này báo giá buồng cũng ko phải nhỏ tuổi, cho nên tham dự chỗ này, đương nhiên cũng đều có quyền gồm tiền, người trong gia đình bình thường như Tần Tích, cũng chỉ biết đi theo gia đình có lợi là Diệp Thập Nhất tới đây, quan sát rượu còn có thêm củ quả miễn phí tổn, Tần Tích uống thành nghiện, Diệp Thập Nhất cũng tùy cô, vậy điện thoại cầm tay lân cận lướt lướt, chưa chút để ý hỏi “Tiểu Tích, chút nữa cậu thật sự ao ước tỏ bày mang Phạm Thành Trạch sao?” “Đó là tất nhiên, thư người nhà cũng từng viết hoàn thành, sẽ dốc hết trung ương huyết rồi, uống rượu để lấy bổ sung anh dũng, chút nữa liền đi, gia đình bạn chắc chắn có lẽ một lần hành động liền bắt được Phạm Thành Trạch, đến lúc đó mọi người mời cậu ăn uống cơm!” Tần Tích uống đến có chỗ mơ mơ màng màng, đôi má đỏ bừng, cô ngồi ở bên trên sàn, đầu tựa vào bàn chè, lưu ý đến đến sắp đến bộc bạch với Phạm Thành Trạch, toàn bộ cơ thể liền cười cợt dở người. đầy đủ thứ rượu này thật sự là quá dễ uống vào, từ trước cho đến bây giờ cũng chưa uống qua, đột nhiên, Tần Tích ợ một hơi rượu, cô nôn nả bịt miệng, “Không được. . . . . . Nhà bạn đi phun ra đang. . . . . . Cậu đợi gia đình. . . . . .” Diệp Thập Nhất chú ý bóng dáng Tần Tích lung lay thoáng động, ném dế yêu qua muốn đi đỡ cô, “Mình đưa cậu đi!” “Không nên. . . Tổ ấm chưa say. . . Bạn biết WC ở đằng kia. . . Cậu ngóng mình ở đây đi. . .” Tần Tích xây dựng đi ra ngoài, bước chân gồm chút mơ hồ, tay chỉ cuối hành lang, nở một nụ mỉm cười tươi, lầm bầm lầu thai nói, “WC ngay tại chổ này, người biết, ha ha.” Ngày thường Tần Tích đầy đủ ăn mặc khôn cùng bình thường, nhưng lúc này cạnh tranh dành được một lần mang lại địa điểm cao cấp Như vậy, vẫn cứ mặc một cỗ váy liền áo bó gần kề tổ ấm màu đen, một đôi giày xăng-̣đan, cải thiện bổ xung vài phần quyến rũ, chỉ đơn giản là trong phần quyến rũ này lộ ra vài phần non nớt, rất có sức hút của hai loại cảm xúc, vừa hài hòa vừa gồm chút ít phong tình. Khi Tần Tích mang lại, cửa WC chưa mở, đúng là lần này đắn đo sao lại cố này, phải làm sao lại đẩy chưa ra, cô bao gồm chút tức giận, cửa ngõ này bị hư rồi sao? Nếu vẫn hư mất, vậy cô giẫm một cước chắc chắn rằng không tất cả vấn đề gì chứ. Quản cảm thấy không được cụm vì thế, kiếm được các tiền bởi thế, thành tựu ngay cả WC cũng chưa tiện lợi. Tần Tích vén làn váy lên, lui về phía sau vài Cách, sau đó cần dùng hết khí lực body tiến lên, và đúng là nào ngờ, vừa new chuẩn bị nhấc chân giẫm lên, cửa ngõ lại ngẫu nhiên bật mí, cô phanh lại đã không còn kịp nữa rồi, khắp cơ thể nhào về phía trước, trước mắt liền sắp đến té xuống cũng như chó nạp năng lượng trà, cô nhanh nhảu bao bọc lấy một cây cột, bình ổn cơ thể. nguy hiểm thật, thiếu chút nữa thì luống cuống rồi! >> bài viết liên quan truyện Ngôn tình ngược cơ mà một trận này, khiến nguyên buồng vẫn náo nhiệt trong nháy mắt an tĩnh lại, mắt chúng ta chớp cũng chưa chớp chú ý bạn gái lạ xông tới, nhưng mà chính yếu nhất đó chính là, bạn gái này nạm mà lại ấp ôm lấy…..Cái người thân thích sạch đã nghiêm trọng, xác thực quán triệt phép bạn nữ cho gần người trong gia đình của bản thân mình —— cầm chiêu tập Nghiêm. cảnh huống rất là chưa ổn, người nhà đầy đủ sẽ suy đoán, một giây sau, kết viên của teen girls này vẫn như cầm cố nào? cố kỉnh tuyển mộ Nghiêm cũng ko phải là loại nam giới chưa ra tay mang cô gái, chỉ có chọc tới anh, dù thành viên là nam hay là thiếu nữ, dù là nhỏ ruồi, chỉ việc dám kêu ong ong ở mặt tai nạm chiêu tập Nghiêm, cũng hóng bị “Ngũ mã phân thây” đi! chúng ta gần như đã thấy khuôn bên của cầm cố chiêu mộ Nghiêm từ từ trở nên xanh mét, cùng rất ngón tay buông xuống ở mặt thành viên gia đình cũng từ từ cố chặt, khi núm mộ Nghiêm thế cánh tay của Tần Tích, liền mong muốn đá văng bạn gái chết tiệt này ra, gồm mấy gia đình bạn chưa đành lòng nhìn lại, chiếc kết viên thê thảm kia, giơ tay lên bít mắt, và đúng là một giây sau, cùng rất một tiếng nôn mửa, cố kỉnh chiêu tập Nghiêm cảm nhận ngực một hồi ẩm mốc. căn nhà càng bổ xung tĩnh mịch hơn so sở hữu vừa rồi, người nào cũng không dám phát ra một tiếng động, yên lặng cho mức mỗi người nhà giống như hầu như có thể nghe được con tim gia đình đập ở trong lồng ngực, bật thùng thùng cỗ ván.>> bài viết liên quan thể loại truyện Cưới trước yêu sau
"Tối hôm qua tôi nên ném cô ra ngoài, nói không chừng bây giờ cô đang ở trong ổ của tên ăn mày nào đó làm ăn mày phu nhân rồi." Chết tiệt, anh vậy mà có hảo tâm để cô ở đây ngủ một Tích nổi cáu, một họng máu nghẹn trong cổ họng, lập tức chất vấn anh, "Tại sao anh lại ở trong phòng của thầy Phạm, còn nữa, anh dựa vào cái gì nói với người khác tôi là vợ tương lai của anh, anh có biết như vậy sẽ hủy hoại danh tiếng của tôi hay không hả?"Cô thật vất vả mượn rượu thêm can đảm để đến tỏ tình, kết quả bị anh phá rối, thật sự là siêu cấp buồn bực mà."Buổi tối uống rượu say đến khách sạn tỏ tình, còn thanh danh sao? Cô không phải hy vọng được bước vào căn phòng này sao?" Cố Mộ Nghiêm không chút khách khí châm chọc, lập tức cầm lấy bức thư bên cạnh, xem lướt qua, lập tức cười nhạo, "Bây giờ đã là năm nào rồi, thế nhưng còn dùng cách quê mùa như vậy, hơn nữa còn viết văn cẩu thả, dùng từ nông cạn.""Đáng ghét, anh trả lại cho tôi." Tần Tích thấy anh xem thư tỏ tình của mình, vừa thẹn vừa cáu, xông tới muốn cướp về, nhưng Cố Mộ Nghiêm nhẹ nhàng tránh né, liền trốn thoát, lập tức cô đông đưa theo bức thư, "Nhìn dáng vẻ của cô chắc không phải chưa từng nói chuyện yêu đương chứ?"Tần Tích trừng mắt nhìn anh, "Mắc mớ gì tới anh. Nhanh trả lại cho tôi."Cố Mộ Nghiêm trêu chọc cô, "Trả lại cho cô cũng có thể, bất quá cô phải đáp ứng tôi một điều kiện?""Không thể nào." Ai biết người đàn ông này lại sẽ nghĩ ra biện pháp gì hành hạ cô chứ."Vậy tôi liền đăng thư tỏ tình này lên mạng." Cố Mộ Nghiêm cười tà một tiếng."Anh." Tần Tích tức giận đến phát run, "Vô sỉ.""Tùy cô, nói như thế nào cũng được." Cố Mộ Nghiêm cầm lấy điện thoại di động, chụp ảnh bức thư, "Nếu cô không đồng ý, tôi lập tức liền đăng lên mạng.""Không được đăng." Tần Tích căng thẳng nhìn anh, lập tức tự nói với mình phải tỉnh táo, hít sâu hai cái, "Anh muốn cái gì?"Trên thư đến cùng còn có tên của cô, nếu như bị bạn học thấy được, còn không xấu hổ chết sao, hơn nữa cũng sẽ mang đến phiền phức cho thầy Phạm, cho nên tuyệt đúng không thể đăng lên Mộ Nghiêm lại rót một chén nước cho mình, chậm chạp uống một ngụm, "Đầu tiên, cô phải bồi thường tổn thất tinh thần lẫn da thịt cho tôi, so giá trị con người tôi, như thế nào cũng phải một trăm tám mươi vạn, bất quá tôi biết cô không có tiền, tôi liền giảm giá cho cô, trả tôi năm mươi vạn là được rồi."Tần Tích trợn to hai mắt, quả thực không thể tin được, "Năm mươi vạn? Vì sao anh không đi cướp đi, hơn nữa, dựa vào cái gì tôi phải bồi thường cho anh. Cần tiền đến điên rồi sao?"Cố Mộ Nghiêm cây ngay không sợ chết đứng nói "Tối hôm qua cô say rượu không được sự đồng ý của tôi, cưỡng chế hôn tôi. Hơn nữa còn không chỉ một lần, đây chính là nụ hôn đầu của tôi, cô nói số tiền này có đáng giá không chứ?""Tôi cường hôn anh? Làm sao có thể."Vóc dáng anh cao 1m8, cô có thể cưỡng bức được anh sao? Người đàn ông này là muốn lừa cô hả?"Con gái uống rượu say, phát điên lên hết sức đáng sợ, đặc biệt là cô." Cố Mộ Nghiêm mặt không đỏ hơi thở không gấp nói "Nụ hôn đầu của tôi là để dành cho bà xã tương lai, bây giờ cô cướp nó đi, đương nhiên cô phải bồi thường cho tôi chứ.""Nụ hôn đầu tiên của anh?" Lúc này Tần Tích giận rống lên, "Anh có biết xấu hổ không hả."Tần Tích hoàn toàn không tin Cố Mộ Nghiêm còn nụ hôn đầu tiên, loại đàn ông này, cho dù không phải là chú rể hàng đêm, vậy cũng không thể nào sạch sẽ đến như vậy đi."Tùy cô có tin hay không, dù sao cô phải bồi thường cho tôi, năm mươi vạn, tôi không chấp nhận tiền chuyển khoản.""Năm mươi vạn không có khả năng." Tần Tích móc móc trong túi, sau đó nhét vào trong ngực của anh, "Chỉ có năm mươi đồng, có được không?"Cố Mộ Nghiêm vuốt vuốt nếp nhăn trong tay, "Cô là đang đuổi ăn mày sao. Vốn có hảo tâm giảm giá cho cô, nhưng nhìn thái độ này của cô, không cần bớt nữa, giá cuối cùng một trăm vạn, không trả tôi liền kiện cô.""Anh làm từ vàng sao? Chỉ một người liền một trăm vạn.""Tôi còn đắt hơn so với vàng, biết tôi là ai không?"Tần Tích lắc lắc đầu, vừa rồi cô chỉ mơ hồ nghe được đám người kia gọi anh là Cố đại thiếu."Nhìn miệng của tôi, nghe rõ ràng, tôi gọi là Cố - Mộ - Nghiêm! Cố Mộ Nghiêm, cô biết không hả?"Tần Tích sững sờ một tý, Cố Mộ Nghiêm liền cho rằng Tần Tích bị tên anh dọa sợ, lại nghe được lời nói của cô, mặt đen tại chỗ."Không biết."Cố Mộ Nghiêm quát về phía cô, "Cô là từ sao Hỏa đến sao? Ngay cả tôi cũng không biết."Tần Tích nhún nhún vai, "Ngay cả tôi cũng không biết anh, có thể thấy được anh cũng không phải đặc biệt nổi tiếng.""Tôi không quản cô có biết hay không, tóm lại, một trăm vạn trả nhanh lên, nếu không chúng ta liền gặp mặt ở toà án." Cố Mộ Nghiêm không nói láo, tối hôm qua chính là nụ hôn đầu của anh, từ trước, anh thật sự chưa từng hôn cô gái nào, cũng không có hứng thú hôn môi với phụ nữ. Nhưng ngày hôm qua u mê hồ đồ, không kịp phòng bị liền bị Tần Tích hung hăng này tập gái khi yêu thường mơ mộng lần đầu tiên của mình sẽ cho ai, con trai cũng không ngoại lệ, cũng sẽ nghĩ tới cô gái đầu tiên hôn mình là ai, nhưng Cố Mộ Nghiêm như thế nào cũng không nghĩ tới sẽ là cô. Muốn vóc người không có vóc người, muốn khuôn mặt, mặt mũi trứng tròn, hơn nữa còn là một tiểu quỷ thích uống Mộ Nghiêm thật có loại tâm tình cải trắng xinh đẹp bị lợn vây quanh."Anh đã nổi tiếng như vậy, như thế nào lại thiếu một trăm vạn chứ?" Khuôn mặt nhỏ của Tần Tích tức giận đến đỏ bừng, giận trừng trừng người đàn ông trước mắt, "Hơn nữa đừng nói một trăm vạn, tôi hiện tại một vạn cũng không có, chỉ có năm mươi đồng. Cho dù anh kiện tôi lên tòa án, ta cũng vẫn không có."Người đàn ông này rõ ràng là cố ý bắt nạt cô mà.
"Ai, không biết lúc nào Mộ Nghiêm mới có thể đi ra được đây." Cố Đình Dư nặng nề thở dài một cái, vốn cho là người một nhà có thể vui vẻ hòa thuận, nhưng không ngờ ngày kết hôn đó lại xảy ra thảm kịch như Thu gọi điện thoại cho Cố Mộ Nghiêm, vốn cho là anh sẽ không trở về, nhưng không ngờ anh nói sẽ trở lại ngay lập tức, Hàn Thu biết anh còn chưa có ăn cơm tối, lập tức đi đến phòng bếp làm cho anh một tô Mộ Nghiêm cơm nước xong thì lên lầu, lúc nửa đêm, Hàn Thu xuống lầu rót nước, lại nhìn thấy ánh sáng lộ qua cánh cửa khép hờ, Hàn Thu đi tới, gõ cửa, bên trong không có bất kỳ phản ứng gì, bà đẩy cửa ra đã nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm ngồi trên sô pha, trong tay cầm vòng tay của Tần Tích đã từng đeo qua phát ra ngây ngô, đây là thứ duy nhất còn lại trong tay anh sau khi Cố Mộ Nghiêm tỉnh dậy ba năm trước, cho dù ba năm nay làm cái gì, anh vẫn mang theo người, không cho bất kì ai chạm luôn luôn nhớ dáng vẻ Cố Mộ Nghiêm tỉnh lại không thấy Tần Tích, anh nổi điên đi tìm bóng dáng của cô, nhưng tìm thế nào cũng không tìm được, sau đó anh trầm tĩnh, an tĩnh, bắt đầu khôi phục lại cuộc sống bình thường, nhưng anh dành nhiều thời gian vùi đầu vào trong công việc hơn, chỉ còn một chút mong đợi trong đôi mắt tuyệt vọng của anh, ánh sáng nho nhỏ đang gắng sức của anh, anh đang mong đợi, chờ Tần Tích trở tất cả bọn họ đều biết Tần Tích vĩnh viễn sẽ không trở về, cô đã chết rồi, nhưng ai cũng không muốn chọc thủng ảo tưởng trong lòng anh, bởi vì đây là một chuyện rất tàn nhẫn, nhưng khi nhìn thấy anh như bây giờ, trong lòng Hàn Thu không có dễ chịu, bà tình nguyện anh phát tiết ra ngoài, làm bất cứ chuyện gì, chính là không muốn giống nhìn như là người bình thường thế này, nhưng thực tế là cái xác không hồn."Mộ Nghiêm." Hàn Thu rốt cuộc không nhịn được đi giật mình, sau đó cẩn thận thu vòng tay, thản nhiên nói "Sao mẹ còn chưa ngủ?"Sun520 – mắt Hàn Thu ướt át, bà nghĩ một lúc rồi nói rất là nghiêm túc "Mộ Nghiêm, con tỉnh lại đi, Tiểu Tích đã chết, con không cần phải như vậy, cho dù con đợi thêm mười năm hai mươi năm nữa, con bé cũng sẽ không trở về nữa đâu.""Cô ấy không có chết." Cố Mộ Nghiêm nhìn phía ngoài cửa sổ "Cô ấy chỉ tạm thời rời đi mà thôi."Hàn Thu nắm chặt hai tay, nghẹn ngào quát anh "Con rốt cuộc muốn lừa gạt mình bao lâu nữa đây hả, con bé chết rồi, con bé chết ở trong ngực của con, chẳng lẽ con không biết sao? Tiểu Tích chết rồi, chúng ta cũng rất buồn, nhưng cuộc sống của chúng ta còn phải tiếp tục, con biết mọi người chúng ta thấy con như bây giờ, trong lòng chúng ta có bao nhiêu đau lòng hay không? Con có từng suy nghĩ qua cảm giác của chúng ta sao?"Bà vốn cho là thời gian sẽ làm cho Mộ Nghiêm đi ra, nhưng bây giờ bà đột nhiên cảm thấy không phải như vậy, nếu như không đi chọc thủng ảo tưởng của nó, nó vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại, vĩnh viễn đắm chìm trong trong giấc mộng của mình, bà không thể để cho con trai của mình tiếp tục như vậy Mộ Nghiêm đứng dậy, giống như không nghe thấy lời nói của Hàn Thu vậy "Con muốn đi ngủ, mẹ cũng nghỉ ngơi đi." Nói xong, anh đi về phía phòng Thu rơi nước mắt, Cố Đình Dư từ ngoài cửa đi tới nắm bả vai của bà, giữa hai lông mày có khuôn mặt u sầu "Đi thôi.""Ông xã, em nên làm thế nào mới có thể làm cho Mộ Nghiêm trở nên giống như trước đây, nếu như có thể để cho Mộ Nghiêm trở về như trước đây, em nguyện ý trả bất cứ giá nào." Hàn Thu đau lòng tựa vào trong ngực Cố Đình Đình Dư không biết trả lời như thế nào, nếu ông biết có cách gì, ông đã sớm làm, mà không phải nhìn con trai mình vẫn làm kiêu ngạo sống thành như bây tuần lễ sau, lúc ăn cơm Hàn Thu nhìn thấy vị trí Cố Mộ Nghiêm trống không, hỏi Cố Đình Dư "Mộ Nghiêm đâu?""À, nó mới vừa gọi điện thoại nói nó muốn đi công tác, nó cũng sẽ không trở về sớm." Cố Đình Dư trả lời. "Đi công tác? Đi đâu công tác?" Hàn Thu thuận miệng vừa hỏi, lại không nghĩ rằng bỗng nhiên Cố Đình Dư im lặng, Hàn Thu cũng ý thức được cái gì, ngẩng đầu nhìn Cố Đình Dư thì Sun520 – được ông nói "Luân Đôn."Tay Hàn Thu cầm đũa không để lại dấu vết run lên, Cố Đình Dư vội vàng cầm tay của bà "Bà xã, đừng nghĩ nhiều, Mộ Nghiêm chỉ vừa vặn đi đâu đó công tác mà thôi.""Ông xã, năm đó em có phải làm sai hay không, em không nên khiến Tiểu Tích đi Luân Đôn tìm Mộ Nghiêm, nếu như con bé không đi, sau tất cả đều sẽ không xảy ra, Tiểu Tích có lẽ sẽ không phải chết, Mộ Nghiêm cũng sẽ không trở thành như bây giờ."Cố Đình Dư biết đây là kết quả trong lòng của Hàn Thu ba năm nay, ông an ủi cười cười "Chuyện không liên quan đến em, không phải có đôi lời nói là phúc không phải họa, là họa thì tránh không khỏi, có thể Tiểu Tích và Mộ Nghiêm là có duyên không phận, chỉ có thể nói tạo hóa trêu ngươi."**Cố Mộ Nghiêm đi đến thành phố Luân Đôn lần nữa, tiến vào trong trang viên, nơi này tất cả đều giống như ba năm trước đây, gần như là không có thay đổi chút nào, đứng trước cửa sổ, ngắm nhìn phong cảnh phía ngoài, trong lòng của anh có một chút mong đợi, giống như anh có thể nhìn thấy cô ở đây dưới trong phòng bếp, một tay Vạn Kiệt đang cầm cái muỗng, một tay cầm cái nắp, vụng về làm món ăn, làm cho phòng bếp giống như hai lần đại chiến vậy, anh đau lòng, tại sao phải nhường cho một đấng mày râu như anh ta nấu ăn chứ, rõ ràng có thể gọi đồ ăn mua bên ngoài, thật sự không biết lão đại nghĩ như thế nào, thật vất vả mới làm được món ăn, Vạn Kiệt mới vừa thở phào nhẹ nhõm thì nhìn thấy Cố Mộ Nghiêm xuống lầu, còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì nghe anh nói "Tôi đi ra ngoài một chuyến, sau đó trở lại.""Lão đại, anh không ăn cơm sao?" Anh ta mất rất nhiều công sức mới làm được Mộ Nghiêm liếc mắt một cái nhìn món ăn đen sì trên bàn chẳng khác nào một tấm gỗ cháy "Cậu ăn đi."Vạn Kiệt ai oán nhìn anh, sớm biết Cố đại thiếu không ăn, anh ta cũng không phải làm việc chăm chỉ trong phòng bếp như vậy, thấy Cố Mộ Nghiêm đi nha ra cửa, anh ta vội vàng đuổi theo "Cố đại thiếu, nếu không tôi với anh cùng đi ra ngoài nhé."Một mình anh ta nhàm chán ở đây, đi ra ngoài, nói không chừng còn có thể có một bữa ăn ngon, anh ta cũng không muốn ăn đống than kia."Không cần." Anh muốn đi ra ngoài dạo một Kiệt dựa vào cánh cửa, rất là ai oán nói "Cố đại thiếu, anh sớm trở lại!" Dáng vẻ này của anh ta chỉ còn kém phất tay lụa lau nước mắt Mộ Nghiêm không để ý đến anh ta, ngồi lên xe rời đi, anh dừng xe ở ven đường, xuống xe đi mua một ly cà phê, mới vừa ngồi lên xe, điện thoại di động reo, anh mới vừa nhận, bên kia đã truyền đến tiếng gào to của Hà Diệc "Anh họ, nghe nói anh ra khỏi nhà rồi hả? Ở nơi đó, em đến tìm anh chơi nha.""Thằng nhóc đáng ghét, tôi đến vì công việc, không phải đến chơi." Người đã hơn 20 tuổi, nói chuyện còn như vậy."Cái này lại không xung đột, anh làm công việc của anh, em chơi phần em, anh không phải biết gần đây em đều sắp bị anh trai phiền chết được, ngày nào anh trai cũng buộc em đến công ty, quỷ mới biết em không cảm thấy hứng thú với những thứ đó chút nào, anh họ, anh hãy thu nhận em đi mà."Hoá ra thằng nhóc này là đến tránh nạn chỗ anh đây mà. "Không được." Cố Mộ Nghiêm từ chối một tiếng, thằng nhóc kia nhất định làm cho không khí ngột ngạt. Sun520 – Hà Diệc giận đến thiếu chút nữa nhảy lên "Anh họ, làm sao anh có thể thấy chết mà không cứu chứ!""Tôi như vậy đấy, cậu cũng không phải là người biết tôi lần đầu, cúp đây." Cố Mộ Nghiêm mặc kệ cậu ta, mới vừa đặt điện thoại di động xuống, nổ máy xe, từ bên cạnh chạy ra một bóng người nhỏ bé, anh nhanh chóng dừng ngay, nhướng mày, sau đó đẩy cửa xuống xe, chỗ cách xe chưa đủ một mét, một người mặc quần yếm, nhưng vẻ mặt vừa ngầu vừa đẹp cậu bé ngã trên mặt đất, đưa đến người chung quanh dừng chân vây xem, mọi người bắt đầu nhỏ giọng bàn luận ầm Mộ Nghiêm lên kiểm tra trước, anh có thể khẳng định xe của anh tuyệt đối không có đụng vào cậu bé này, mới vừa ngồi chồm hổm xuống muốn ôm cậu bé đi lên, thì thấy cậu bé mở mắt, nói tiếng Trung rất nhỏ có chút non nớt "Chú phải chịu trách nhiệm với con?” Lần này, Cố Mộ Nghiêm càng thêm xác định cậu bé không có việc gì, nhưng anh không ngờ tuổi nhỏ như vậy đã học được cách giả làm người bị đụng rồi, trong mắt lập tức hứng thú "Con muốn chú chịu trách nhiệm với con như thế nào đây?” Cậu bé nói như chuyện đương nhiên "Con muốn ở nhà của chú."Cố Mộ Nghiêm nhíu mày "Ở nhà chú sao? Con không sợ chú là người xấu sao?"Cậu bé rất là thông minh nói "Chú chẳng thèm động thủ với con."Còn nhỏ tuổi lại nói như vậy? Thật đúng là một thiên tài."Tại sao con muốn ở nhà của chú? Cha mẹ của con đâu?""Ngã Ly đi ra ngoài, nhưng con lại quên mang tiền ra ngoài, cho nên tạm thời gắng gượng ở nhà của chú." Cậu đứng ở đây một giờ, lúc đó thấy không ít người Châu Á, nhưng không có một người để cho cậu đồng ý đi với người kia, cho đến khi người đàn ông này xuất hiện, cậu theo bản năng chạy đến đây, có thể bởi vì mẹ là người Châu Á, cho nên cậu mặc dù từ nhỏ sống ở cái này nước ngoài, nhưng cậu lại không thích nơi này."Con bao nhiêu tuổi rồi?" Cố Mộ Nghiêm thấy cậu nhiều lắm là ba tuổi."Lập tức hai tuổi rưỡi."Lời nói hai tuổi rưỡi non nớt như vậy, còn dám ra ngoài giả làm người bị đụng, thật muốn biết cha mẹ cậu giáo dục thế nào."Chú rốt cuộc có đồng ý hay không?" Trên mặt cậu bé bắt đầu không kiên nhẫn."Đi thôi." Kỳ lạ, Cố Mộ Nghiêm cũng không có bài xích với cậu bé này chút nào cả, hào phóng để cho cậu bé lường Mộ Nghiêm ôm cậu vào xe, còn kiên nhẫn nịt dây an toàn giúp cậu, đây là lần đầu tiên có hứng thú cùng tò mò đối với một người xa lạ như thế "Con tên là gì?""Tần Mộ Tây" rõ ràng chính là tên cô bé, nhưng mẹ kiên trì lấy cái tên này đặt cho cậu, thật không hiểu nổi mẹ nghĩ gì nữa, cậu đường đường một bé trai nên lấy một cái tên khí phách hùng hồn mới Mộ Tây? Vừa nghe đến chữ Tần, bỗng dưng Cố Mộ Nghiêm chấn động.
Cố Mộ Nghiêm đứng ở cửa, nhìn Tần Tích, hai tay khoanh trước ngực, xa anh, cô nhóc này thật rất thoải mái, lập tức trong lòng anh chợt thoáng qua chút khó Tích hát xong một bài cười đến sáng lạn, tưởng tượng mình như một đại minh tinh, phất tay với xung quanh, tự biên tự diễn nói, "Cám ơn, cám ơn các bạn, muốn tôi hát thêm một bài nữa phải không, nhưng cổ họng của tôi. . . Các bạn đã nhiệt tình như vậy, vậy tôi liền hát thêm một bài nữa, các bạn đúng là quá nhiệt tình, tôi yêu các bạn. . ."Tần Tích quấn khăn tắm, bởi vì động tác của cô quá mạnh nên bị lộ da thịt ra ngoài, nhưng bản thân cô vẫn không phát hiện, hoàn toàn say mê trong tiếng hát của mình, giống như một người vào chất giọng quỷ khóc thần sầu của cô để mở đại nhạc hội, đoán rằng có cho tiền người ta cũng không muốn đến cô đang gào lên đột nhiên khăn tắm rơi xuống, cô sững sờ một chút, sau đó nhanh chóng cúi người xuống nhặt lên, sau đó còn muốn tiếp tục, Cố Mộ Nghiêm lại không muốn ngược đãi lỗ tai mình, đẩy cửa đi vào, "Hát đủ chưa?"Tần Tích nhìn Cố Mộ Nghiêm đột nhiên xuất hiện, nhất thời ngẩn ra, sau đó nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm, "Nhất định là mình xuất hiện ảo giác, nhất định là ảo giác, tỉnh táo một chút."Làm sao Cố Mộ Nghiêm có thể xuất hiện ở đây, anh trở về, nhất định nhà họ Cố sẽ nhận được tin tức, nhưng lúc ăn cơm tối, không có ai nói hôm nay Cố Mộ Nghiêm sẽ trở lại, cho nên nhất định đây chỉ là nằm giấc mơ này thật là đáng Tích nhắm mắt lại tránh qua Cố Mộ Nghiêm đi ra ngoài, sau đó vén chăn lên nằm xuống, "Ngủ, khi thức dậy giấc mơ sẽ biến mất."Nhưng một giây sau, cổ tay của cô bị nắm lấy, ép cô ngồi dậy, Cố Mộ Nghiêm ngồi bên cạnh giường, trên mặt là vẻ chế giễu, "Bây giờ tỉnh chưa?"Tần Tích ngồi trên giường mắt to trừng mắt nhỏ với Cố Mộ Nghiêm, "Anh trở về lúc nào vậy?""Vừa nảy ." Cố Mộ Nghiêm cười nói. "Vậy tại sao anh không lên tiếng? Dọa người chơi rất vui sao?" Tần Tích trách móc nói, vậy vừa rồi bộ dáng kêu gào điên cuồng của cô anh ta đều nhìn thấy, mất mặt chết đi được."Không phải tôi muốn dọa em, là em không nghe thấy tôi gọi." Ánh mắt Cố Mộ Nghiêm rơi trên bờ vai mềm mại của cô, cảm thấy cổ họng có chút khô Tích thấy ánh mắt của anh trở nên nóng bỏng, lúc này mới nhớ tới trên người cô chỉ quấn một cái khăn tắm, vội vàng kéo chăn trùm lên người mình, thẹn quá hoá giận quát, "Không được nhìn.""Cũng không phải chưa từng thấy qua, có cái gì phải che." Mặt Cố Mộ Nghiêm thoáng qua nụ cười xấu xa, trêu chọc cô, đưa tay qua kéo cái chăn."Anh buông tay ra, buông ra." Tần Tích vội vàng nắm chăn, giằng co với Mộ Nghiêm chỉ muốn trêu chọc cô một chút, cho nên cũng không có ý định giật lấy chăn của cô, lực nắm cũng không lớn, nên ngược lại bị lực độ quá mạnh của Tần Tích kéo qua, cả người anh đè trên người Tích hoảng hốt muốn đẩy anh Mộ Nghiêm dùng tay chống thân thể của mình, rủ mắt nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô, tiếp tục trêu đùa, "Miệng thì bảo tôi buông ra, tay lại kéo tôi đến, đúng là tiểu lừa đảo.""Ai kéo anh, nhanh tránh ra một chút." Tần Tích tức giận không thôi, đưa tay đẩy anh dậy, nhưng lại không cẩn thận đẩy áo khoát trên vai anh ra, cô sững sờ một chút, cô thật sự không cố ý."Quả thật là tiểu lừa đảo, được rồi, thấy em nhiệt tình như vậy, tôi liền hy sinh một chút. . ." Cố Mộ Nghiêm đi tới nhiên là Tần Tích liều mạng giãy giụa, nhưng cô càng như vậy, Cố Mộ Nghiêm lại càng muốn trêu chọc cô, cuối cùng chính là càng đến càng gần, anh bắt lấy cánh tay không thành thật của cô, đè lên giường, Tần Tích cũng chỉ có thể nằm phía dưới trừng to mắt, "Nếu anh dám làm loạn, tôi liền liều mạng với anh.""Vậy tôi muốn xem xem em liều mạng với tôi thế nào?" Cố Mộ Nghiêm cúi đầu hôn lên môi cô, vốn chỉ muốn chọc ghẹo cô một chút, nhưng lại ngoài ý muốn nếm được hương vị ngọt ngào của cô, làm anh không muốn buông ra. Nụ hôn này kéo dài thật lâu, cho đến khi mặt Tần Tích nghẹn thành màu gan heo Cố Mộ Nghiêm mới ngẩng đầu lên, cô gái ngốc này, cách tiếp nhận nụ hôn cũng không biết."Anh. . . Đáng ghét. . ." Tần Tích thở gấp mấy cái, giơ tay lên đánh vào bả vai của Cố Mộ Nghiêm, "Khốn kiếp."Khóe miệng Cố Mộ Nghiêm cười vui vẻ, tùy ý để cô trút giận, "Rõ ràng là em chủ động trước, tại sao lại trách tôi, vừa rồi cũng không phải là tôi nhào tới.""Anh chính là cố ý." Tần Tích trừng mắt nhìn Mộ Nghiêm cười gật đầu, "Được, em nói tôi cố ý, vậy tôi chính là cố ý, chỉ có điều cũng nói đến nước này, không làm chút gì đó hình như quá có lỗi với bản thân." Một giây sau, chăn bị kéo ra ném lên thảm trải sàn, Tần Tích cảm nhận được nguy hiểm, dùng cả hai tay muốn trốn thoát, đáng tiếc, Cố Mộ Nghiêm không cần tốn nhiều sức liền ấn cô xuống, cười tà ác, "Vốn tôi trở lại chỉ muốn tắm rửa liền ngủ, thật không nghĩ tới em lại nhiệt tình như vậy, được rồi, vậy tôi liền hy sinh một chút, xả thân vì em."Ngay cả lời kháng nghị Tần Tích cũng chưa nói ra miệng, liền bị chặn rắm, tôi đây không cần anh xả thân.**Khi Tần Tích tỉnh lại, đã là bữa sáng ngày hôm sau, vốn cô muốn trở mình, nhưng thân thể rất ê ẩm, bỗng dưng cô nhớ tới những cảnh tượng tối hôm qua, gò má liền đỏ lên, tên đàn ông đáng ghét, toàn bộ trách nhiệm đều đẩy lên người cô, làm cô giống như cực kỳ đói đầu liền nhìn thấy khuôn mặt tuấn dật của anh, anh vẫn đang ngủ rất say, mà tay của anh đang khoác lên eo của cô, Tần Tích xấu hổ cùng giận dữ không thôi, hận không thể cắn anh hai cái cho hả hôm qua lúc đầu cô cự tuyệt, nhưng cuối cùng thân thể của cô lại bại trận dưới tay anh, quá không có tiền Tích nhe răng trợn mắt với Cố Mộ Nghiêm, nhưng lại không có can đảm đánh thức anh dậy, nhưng khi cô nhìn về phía anh làm mặt quỷ, đột nhiên Cố Mộ Nghiêm mở mắt ra, Tần Tích sợ hết hồn, anh ta tỉnh lại lúc nào vậy?"Sớm như vậy đã dậy rồi, là tối hôm qua tôi dùng sức không đủ sao?" Cố Mộ Nghiêm nhìn thoáng qua chiếc đồng hồ, cười nói, "Bây giờ vẫn còn sớm, nếu không thì tiếp tục chuyện tối hôm qua vậy."Tần Tích phát hiện cánh tay trong chăn của anh lại đang có ý định dời xuống, sắc mặt đỏ lên, liền vội vàng nắm lấy cái tay đang làm loạn của anh, tức giận quát, "Cố Mộ Nghiêm.""Hả?" Anh cúi đầu đáp lời, lập tức xoay người đè lên Tích cảm giác được chỗ kia của anh đã thức tỉnh, gò má nóng đến sắp bốc khói , "Anh còn không dậy, liền bị trễ làm đấy.""Thỉnh thoảng trễ một lần cũng không sao."Tần Tích gấp đến độ nói năng lộn xộn, "Nếu muộn sẽ bị trừ lương.""Tôi tin sẽ không có ai dám trừ tiền lương của tôi."Đúng vậy, anh là boss lớn, ai dám trừ tiền lương của anh ta chứ, anh không trừ tiền lương của người khác đã may mắn lắm rồi."Tại sao nhanh như vậy anh đã trở lại rồi, không phải đi công tác hai tháng sao?" Cô còn tưởng có thể được tự do ít nhất là nửa tháng."Chuyện còn lại để Vạn Kiệt xử lý." Cố Mộ Nghiêm đơn giản trả lời. Ngay cả anh cũng không biết, làm sao bản thân anh sẽ không thể chờ đợi được muốn trở về như vậy, chưa từng có một người phụ nữ nào có thể làm cho anh mất kiểm soát như vậy."Được rồi, vấn đề của em tôi đã trả lời, kế tiếp chúng ta nên..." Cố Mộ Nghiêm đùa với cô nói. "Không được." Tần Tích dùng cả tay chân đẩy anh ra, ngồi dậy liền trốn vào phòng tắm, nhìn dấu vết trên người mình, Tần Tích nổi giận, "Mẹ kiếp."Hàn Thu thấy Cố Mộ Nghiêm không giống như ngày thường sau khi ăn cơm liền ra khỏi nhà, mà là ngồi trên sô pha xem tin tức buổi sáng, Hàn Thu nhìn Tần Tích một chút, lập tức nảy lên một chủ ý."Tiểu Tích, thời tiết hôm nay rất đẹp, để Mộ Nghiêm ra ngoài đi dạo với con một chút, sẵn tiện mua chút quần áo mùa đông trở lại nhé."Tần Tích vừa nghe lời này, liền vội vàng lắc đầu, "Bác gái, không cần đâu, anh ấy bề bộn nhiều việc, con gọi bạn đi cùng là được rồi."Nhớ lại lần trước sau khi đi dạo với Cố Mộ Nghiêm, Tần Tích có bị đánh chết cũng không muốn đi dạo với Cố Mộ Nghiêm chốc Cố Mộ Nghiêm liền mất hứng, cô nhóc này lại dám ghét bỏ anh, muốn anh chịu thiệt thòi đi dạo phố cùng cô đã là vinh hạnh của cô rồi."Vừa dịp hôm nay tôi không có việc gì." Cố Mộ Nghiêm chậm rãi đứng Hàn Thu liền vui vẻ, "Vậy mau đi đi, đến tối về cũng không sao, các con có thể ăn mấy món ăn dành cho tình nhân ở ngoài. . .""Bán gái, con..." Lời Tần Tích còn chưa dứt liền bị Cố Mộ Nghiêm cưỡng chế lôi đi, hành động ngang ngược đó làm Hàn Thu cũng nhịn không được muốn khen một người cùng đi hơn nửa con phố, Tần Tích vắt hết óc muốn tìm lí do kết thúc cuộc hành trình giày vò này, nhưng cô vừa mở miệng, Cố Mộ Nghiêm liền không đếm xỉa tới nói, "Gấp cái gì, tôi còn chưa đi dạo đủ."Cuối cùng đi dạo một vòng, Tần Tích liền bị kéo đi siêu thị, đứng trước muôn loại hàng hóa phong phú, cô không hiểu hỏi, "Tới đây làm gì?""Mua nguyên liệu." Cố Mộ Nghiêm đi lên phía trước, Tần Tích chạy chậm theo sau, "Mua nguyên liệu làm gì? Trong nhà vẫn còn."Trong nhà? Trên mặt Cố Mộ Nghiêm chợt lóe qua một nụ cười mờ nhạt."Mua món ăn tôi thích." Cố Mộ Nghiêm còn nói, "Đúng rồi, tài nấu nướng của em phải học tập tốt một chút, tôi cũng không muốn ngược đãi dạ dày của mình."Tần Tích trừng mắt nhìn bóng lưng của anh, đừng tự mình đa tình nữa được không?Cô còn không sẵn lòng làm phút sau, Tần Tích đẩy xe đẩy đi ở phía trước, Cố Mộ Nghiêm nhàn nhã đi phía sau, giống như quản gia chỉ các món cần mua, "Cái này cái này đều lấy. . ."Tần Tích nghiến răng trong lòng, không tình nguyện đưa tay đi lấy."Wow, các cậu xem, cô ấy thật hạnh phúc nha, vậy mà có ông xã đi siêu thị cùng, thật hâm mộ quá.""Hơn nữa người đàn ông kia cũng thật đẹp trai . Cô ta thật đúng là số đạp cứt chó rồi."Tần Tích vừa nghe lời này, nhịn không được nói thầm, "Đẹp trai có thể làm cơm ăn sao? Tính tình tệ muốn chết."Thôi bỏ đi , những người này không biết khuôn mặt thật của Cố Mộ Nghiêm, cho nên mới bị vẻ bề ngoài của anh ta mê hoặc, đợi sau khi mọi người biết rõ tính cách vui vẻ thất thường của Cố Mộ Nghiêm, mới biết được rốt cuộc là ai gặp vận may.
Tần Tích nhìn Tần Mộ Tây "Tại sao con đi lâu như vậy?""Nhiều người xếp hàng chứ sao nữa ạ." Tần Mộ Tây hai tay vuốt vuốt, nói láo mắt cũng không nháy một Tích hoài nghi nhìn bé "Nhưng con đi nhà vệ sinh xong sẽ trở lại từ bên kia chứ? Tại sao mới vừa rồi con từ bên này đi qua."Đầu Tần Mộ Tây đầy vạch đen, mẹ có phải quá nhạy cảm hay không đây, tại sao bé trở về cũng nhìn thấy."Nói, con có phải làm chuyện gì xấu sau lưng mẹ phải không?" Tần Tích chống tay lên Mộ Tây thật không chịu nổi ý nghĩ của mẹ giống như trinh thám "Không có, nhưng đi nhà vệ sinh trở lại thấy một người quen, con đi qua lên tiếng chào hỏi, sau đó con trở lại từ bên kia.""Người quen? Một đứa bé như con mà có thể có người quen gì ở trong quán bar hả?"Tần Mộ Tây bưng ly nước chanh trước mặt chanh uống một hớp "Mẹ, ai nói con còn nhỏ không có bạn bè chứ, ý nghĩ của mẹ không khỏi quá lạc hậu rồi, bây giờ xã hội này, ra cửa nhờ vả bạn bè, cho nên duy trì quan hệ là rất cần thiết, mẹ già đi theo cậu huấn luyện cũng nhanh trở thành người rừng rồi!" Sun520 – nhóc thúi, dám nói mẹ của con là người rừng hả." Tần Tích một tay chống trên bàn, cúi người vỗ xuống đầu của Mộ Tây sờ sờ đầu bị đánh, bất mãn nhìn Tần Tích "Mẹ, làm sao mỗi lần mẹ nói không lại con sẽ động thủ vậy chứ! Mẹ phải thay đổi tật xấu này đi.""Mẹ sẽ không thay đổi, lần sau sẽ bàn, mẹ sẽ treo ngược con lên đánh, hơn nữa còn treo lên nhiều kiểu để đánh nữa đó." Thằng nhóc thúi còn dám dạy dỗ Tần Mộ Tây đầy vạch đen, gặp phải một mẹ già như vậy, bé cũng coi như thắng.**Tần Tích phát hiện Tần Mộ Tây Việt càng ngày càng trưởng thành sớm rồi, một chút cũng không giống người bạn nhỏ thiên thần đáng yêu, quyết định đưa bé đến nhà trẻ để dạy dỗ thôi, tiếp xúc với nhiều với những bạn nhỏ đơn thuần một chút, tránh cho cả ngày một bộ dáng vẻ lão thành, mấy năm tiếp theo sẽ giống như Tiểu Lão Đầu khi Tần Mộ Tây biết tin tức này, giống như sét đánh ngang tai, lớn tiếng kháng nghị nói "Con không đi!"Gặp quỷ mới đi nhà trẻ để cho dạy dỗ, đều là một đám chảy nước mũi, đứa nhỏ ngốc mút ngón tay, bé mới không cần theo chân bọn họ cùng nhau đợi ở chung một chỗ đâu đấy."Phải đi." Tần Tích muốn cho bé cảm thụ một chút niềm vui thú của tuổi thơ, mà không phải cả ngày đều cùng tiếp xúc với đánh đánh giết giết."Con không đi!"Đáng tiếc cuối cùng người bạn nhỏ Tần Mộ Tây nói khô cả cổ họng, vẫn bị Tần Tích ném vào nhà trẻ, trước khi đi Tần Tích còn dặn dò với cô giáo "Nếu bé không nghe lời, hoặc nếu cúp cua thì gọi điện thoại cho tôi nhé."Hai tay Tần Mộ Tây ôm ngực đứng ở một bên, trên mặt không có kiên nhẫn. Sun520 – giáo Jessyca ngồi chồm hổm xuống, dùng ánh mắt hoà nhã nhìn bé "Người bạn nhỏ Tần Mộ Tây có phải hay không, cô dẫn con đi lớp học xem một chút có được hay không."Vốn là Jessyca muốn dụ dỗ bé, nhưng Tần Mộ Tây lập tức không thích lui về phía sau một bước, làm cho vẻ mặt cô giáo Jessyca có chút lúng túng, Tần Tích áy náy cười "Thật xin lỗi, đứa bé sợ người lạ.""Không sao, không sao." Jessyca đi ở phía trước "Mời tới bên này." Tần Tích lặng lẽ tựa sát vào tai của bé, nói "Con nhất định phải nghe lời, hoặc là nếu len lén chạy đi, mẹ thật sự sẽ tứcgiận, buổi chiều mẹ tới đón con."Cô biết tính tình con trai mình, nếu không nói trước, đoán chừng chân trước cô mới vừa đi, chân sau bé cũng rời đi thôi."Biết rồi." Nhìn ngoài mặt thì Tần Mộ Tây giống như cái gì cũng thờ ơ, nhưng trong lòng bé không hi vọng Tần Tích tức Mộ Tây đi đến cửa nhà trẻ cũng không nghĩ nữa bước vào đi từng bước, bên trong ríu rít nhảm vờ lờ..., nhưng dưới cái nhìn soi mói của Tần Tích, bé bắt buộc mình phải đi vào, lựa chọn một cái góc nhỏ, cách xa đám người này một giảng cảm thấy bé trai này thật xinh đẹp, mà cũng rất sạch sẽ, trong lòng lập tức lan tràn tình thương của mẹ, đặc biệt cầm một hộp màu bùn mới đặt ở trước mặt Tần Mộ Tây, ý bảo bé có thể chơi cái Tần Mộ Tây đen lại, trong ngày thường, cậu cũng dạy bé nghịch súng, hôm nay lại để cho bé chơi màu giáo thấy Tần Mộ Tây vẫn không nhúc nhích, nghĩ rằng bé xấu hổ, còn khích lệ bé không phải sợ, có thể trở thành bạn với những người bạn nhỏ này, ngay sau đó ngoắc ngoắc tay để cho mấy người bạn nhỏ tới người bạn nhỏ vây lại, vây Tần Mộ Tây vào giữa, đứa bé đều thích đồ đẹp mắt, cho nên tất cả mọi người rất muốn trở thành bạn tốt với Tần Mộ Tây, thậm chí có một người bạn nhỏ can đảm kéo tay Tần Mộ Tây nữa, bé vội vã hất ra, cô gái nhỏ sửng sốt một chút, trợ giáo cũng không nghĩ tới Tần Mộ Tây sẽ phản ứng lớn như vậy."Nhà vệ sinh ở đâu, con muốn đi nhà vệ sinh." Tần Mộ Tây từ vị trí đứng này trợ giáo mới phản ứng được vội vàng nói "Cô dẫn con đi.""Không cần, ở đâu con tự đi." Thật ra là bé muốn an tĩnh một chút, thật sự không chịu nổi âm thanh om sòm này, thật quá chói tai rồi, đừng nói một ngày, chính là một giờ bé cũng ở không thế trên người Tần Mộ Tây làm cho trợ giáo cũng kinh hãi, vội vàng chỉ một về phía "Ở bên kia."**Lúc Cố Mộ Nghiêm đang nói chuyện làm ăn với Lạp Phỉ Nhĩ, trợ lý của Lạp Phỉ Nhĩ lại áy náy ngắt lời bọn họ, sau đó nói mấy câu bên tai Lạp Phỉ Nhĩ, Lạp Phỉ Nhĩ vội vàng đứng lên, trên mặt có chút vội vàng "Cố tiên sinh, thật sự là thật xin lỗi, cô giáo của con gái tôi gọi điện thoại đến nói con gái của tôi bị chảy máu mũi đưa bệnh viện rồi, tôi thật sự lo lắng, anh xem chuyện hợp tác này chúng ta có thể bàn lại vào ngày mai hay không?"Lạp Phỉ Nhĩ giống như một người phụ nữ lớn tuổi, rất thương yêu con gái của mình, trong ngày thường chỉ cần có thời gian cũng sẽ tự mình làm bạn con gái của mình, tuyệt đối sẽ không ném cho bảo mẫu."Đương nhiên là không có vấn đề gì." Cố Mộ Nghiêm đứng dậy nhìn anh ta, một chút cũng không có mất hứng."Cám ơn, lần sau tôi sẽ bồi tội với Cố tiên sinh." Nói xong, Lạp Phỉ Nhĩ vội vã rời đi, nhưng cố tình vừa đến lầu dưới mới phát hiện bánh xe không biết bị cái đó đùa dai đâm hỏng, Lạp Phỉ Nhĩ giận đến không được, Cố Mộ Nghiêm cũng vừa khéo xuống "Lạp Phỉ Nhĩ tiên sinh, tôi vừa lúc muốn đi ngang qua bên kia, nếu không để ý, tôi đưa anh qua đó.""Vậy thì thật là thật sự cám ơn Cố tiên sinh." Lạp Phỉ Nhĩ cảm kích không thôi, đi về phía Cố Mộ Nghiêm. Tần Mộ Tây nhìn cô bé chảy một chút máu mũi lại khóc đến không thôi, hơi nhíu mày, bé gái khóc thì khóc đi, tại sao cố tình tay của bé gái còn gắt gao nắm lấy tay áo của bé HMT đây, cũng không phải là cậu đánh cô bé chảy máu mũi giáo vốn là nghĩ gỡ tay của Olga ra, nhưng Olga sẽ khóc càng lớn tiếng hơn, cho nên chỉ có thể bất đắc dĩ thăm dò "Mộ Tây, con có thể đi cùng Olga đến bệnh viện hay không."Những bạn nhỏ được đưa đến nơi đây, gia thế đều là phi phú tức quý, một số đều không thể chọc nổi, một số cũng không dám chậm trễ. Sun520 – Mộ Tây rất không muốn đi, nhưng Olga vừa nhìn thấy cậu không nói lời nào, thì khóc hu giáo cầu cứu nhìn Tần Mộ Tây, cuối cùng vạn bất đắc dĩ, người bạn nhỏ Tần Mộ Tây chỉ có thể chạy theo một chuyến đến bệnh viện. Đến bệnh viện, bác sĩ nói không có vấn đề gì, người bạn nhỏ thỉnh thoảng chảy máu mũi là bình thường, lúc này trợ giáo mới thở phào nhẹ nhõm "Tốt quá, cám ơn bác sĩ, Olga, không sao, chúng ta có thể đi về rồi."Olga còn thỉnh thoảng nức nở, nhưng tay thủy chung vẫn nắm lấy tay áo của Tần Mộ giáo mang theo bọn họ đi ra ngoài thì thấy Lạp Phỉ Nhĩ vội vã đi tới, Olga thấy Lạp Phỉ Nhĩ lúc này mới buông tay áo Tần Mộ Tây ra, nhào vào trong ngực cha, trên mặt biểu lộ vẻ đáng thương, cọ xát đầu trên vai của Lạp Phỉ Phỉ Nhĩ vội vàng hỏi thăm trợ giáo là chuyện gì xảy ra, trợ giáo khiến Lạp Phỉ Nhĩ không phải lo lắng, bác sĩ nói không có gì đáng ngại, Lạp Phỉ Nhĩ nhìn Tần Mộ Tây đứng bên cạnh trợ giáo, tò mò hỏi thăm "Cậu bé là?""Nhóc là bạn của Olga, hôm nay mới đến trình diện, Olga sợ đến bệnh viện một mình, cho nên người bạn nhỏ Tần Mộ Tây theo Olga cùng đi." Trợ giáo cười trả lời."Hoá ra là như vậy." Lạp Phỉ Nhĩ khẽ cúi người xuống, cười nhìn cậu "Cám ơn con, người bạn nhỏ.""Không có việc gì." Vẻ mặt Tần Mộ Tây vẫn lạnh người bọn họ đi ra ngoài, Cố Mộ Nghiêm vẫn còn chưa đi, thấy Lạp Phỉ Nhĩ ôm cô gái nhỏ trong ngực, quan tâm hỏi một câu "Đứa bé không có sao chứ.""Không có việc gì."Lạp Phỉ Nhĩ nói với trong ngực cô gái nhỏ "Olga, đây là chú Cố."Olga có lẽ là đã mệt, nằm trong ngực Lạp Phỉ Nhĩ bất động, Lạp Phỉ Nhĩ nói với Cố Mộ Nghiêm "Mệt nhọc.""Vậy mau đưa bé về nghỉ ngơi đi."Lúc này trợ lý Lạp Phỉ Nhĩ lái một chiếc khác xe tới đây, Lạp Phỉ Nhĩ ôm Olga đi tới, vốn là Olga an tĩnh đột nhiên bỗng nhúc nhích, ngẩng đầu lên nhìn về phía trợ giáo nói "Mộ Tây."Tần Mộ Tây đi ra từ sau lưng trợ giáo, có chút phiền bé "Bạn mau trở về đi thôi!"Lúc này Cố Mộ Nghiêm mới phát hiện ra Tần Mộ Tây cũng ở đây, gọi cậu một tiếng "Mộ Tây."Tần Mộ Tây đi đến trước mặt Cố Mộ Nghiêm, trên mặt phiền não đổi thành vui mừng "Làm sao chú lại ở đây?""Chú theo cha Olga đến." Cố Mộ Nghiêm cười nhiên, con ngươi Tần Mộ Tây chuyển động mấy cái, quay đầu nói với trợ giáo nói "Đây là cha của con, bây giờ cha muốn dẫn con đi ra ngoài, cho nên bọn con sẽ không trở lại trường học." Như vậy mẹ cũng sẽ không phát hiện cậu tự tiện rời khỏi ban huấn luyện rồi, cậu cũng không tiếp tục đau khổ mấy giờ nữa, một công đôi giáo ngẩn người, vội vàng lễ phép chào hỏi Cố Mộ Nghiêm "Tần tiên sinh chào ngài."Cố Mộ Nghiêm nhìn về phía Tần Mộ Tây, lại nhìn thấy cậu nháy mắt với mình, trong lòng ngẩm hiểu, nói "Tôi muốn đưa Mộ Tây đi ra ngoài một chút.” "Dĩ nhiên có thể." Trợ giáo vội vàng đồng Mộ Tây vui mừng nắm lấy tay Cố Mộ Nghiêm "Cha, đi thôi."Mặc dù biết đây chỉ là diễn trò, nhưng chợt nghe bé gọi mình như vậy, trong lòng Cố Mộ Nghiêm có một vệt cảm giác khác thường, ấm áp.
vợ yêu bé nhỏ của đại thúc