vợ tôi là sát thủ

Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Siêu Sát Thủ của tác giả Kim Ngọc (金恩高). Cô là một trong hai siêu sát thủ bậc nhất Lâm Bang. Máu lạnh, vô tình, giết người không chớp mắt. Hai con người, hai số phận. Rốt cuộc trời định lại phải trở thành vợ chồng? Mọi chuyện tiếp theo diễn biến như thế nào? Tìm việc làm mọi lúc mọi nơi Tác giả : Dương (Su) Edit : Dương (Su) Tên truyện : VỢ TÔI LÀ SÁT THỦ SỐ MỘT THẾ GIỚI! Liên hệ qua Face -> Truyện chứa H+ và là HE :)) ngược công, ngược thụ người thứ 3 chết.:)) cân nhắc trước khi xem. Là chuyện sinh tử văn nha~ -MÔ TẢ- Tae là một người con trai út của Kim gia. Shen cho hay thay vì thừa nhận mối quan hệ này, vợ anh lại vu khống chồng bạo hành và gọi cảnh sát. Vợ Shen đã giúp anh tại ngoại sau khi trải qua một đêm trong đồn cảnh sát. Sự việc là giọt nước tràn ly khiến Shen ngay lập tức đưa con trai rời khỏi nhà. Anh Shen cùng con trai chuyển đến chỗ một người bạn ở nhờ. Quất "phá làng phá xóm" Cô Gái Nhà Người Ta: Thân thiết với Trâm Anh, từng là sát thủ . Ngày 12/03/2020 00:10 AM (GMT+7) "Vợ tôi là người có trái tim đẹp" Nam Em chê vợ Lê Dương Bảo Lâm ăn mặc luộm thuộm, bị dân mạng chỉ trích liền đăng status thách thức Nội dung phim Vợ Tôi Là Les. Soo-hyeok và Yeon-ji tỏ ra là một cặp đôi hạnh phúc. Tuy nhiên Soo-hyeok vào buổi tối lại thô lỗ cục cằn, Yeon-ji thì vẫn rất chung thủy. Soo-hyuk hay đàn đúm với đàn em In-seop và muốn Yeon-ji trở thành một người phụ nữ nóng bỏng. In-seop lại câu Evay Vay Tiền. Add bookmark Ảnh bìa Tác giả Kim Ngọc 金恩高 Thể loại Ngôn tìnhSủng Tình trạng Hoàn thành Số chương 108 Nguồn MangaToon Lượt đọc 8,141 Cập nhật 11/09/2021 Giới thiệu Lâm Nhĩ Tích cũng là người, cô cũng có cảm xúc, chịu đựng hơn mười năm vô tình là đủ rồi. Cô là siêu sát thủ của Lâm Bang, còn không thể dứt bỏ một vết sẹo, một người chẳng coi mình ra gì sao. Được! Cô vẫn sẽ làm một nữ sát thủ chiêu bài của mình thôi, máu lạnh, gọn gàng, giết người không chớp mắt. Nhưng, hình như có một vị Vũ thiếu gia nhìn hơi không được bình thường tiếp cận cô. Cái người này cũng rất kì lạ. Cô càng không ngờ vậy mà mình và anh ta lại thành vợ chồng? Mọi chuyện tiếp theo diễn biến như thế nào? Advertisement Sau khi ăn sáng, ai nấy đều bắt tay vào việc. Vũ Ngưng và Vũ Hưng mỗi người một chiếc xe đến công ty, Vũ Hạo và Lâm Nhĩ Tích cũng đi chung một chiếc. Sau khi lên xe và ngồi ở hàng ghế phụ, Lâm Nhĩ Tích cứ nhìn chằm chằm vào người đàn ông bên cạnh. Vũ Hạo vừa cầm vô lăng, vừa liếc liếc sang "Có gì bức xúc?" "Tôi không nghĩ anh bị hoang tưởng hay thần kinh" \- Lâm Nhĩ Tích thẳng thắn nói ra quan điểm của mình. Đúng thật, không ai bị bệnh mà lại đủ tỉnh táo như vậy. Một là cả nhà họ Vũ bị mù, hai là... Vũ Hạo cong môi gian tà "Đôi mắt hồ ly này thật biết cách nhìn người. Em biết diễn kịch, thì tôi cũng biết" Lâm Nhĩ Tích cau mày "Anh diễn kịch từ khi mẹ mất? Diễn hơn 20 năm?" Đối phương đột nhiên hơi trầm mặc, giọng nói cũng ảm đạm đi hẳn "Không. Trước đó tôi thật sự đã bị bệnh hoang tưởng. Năm 18 tuổi đi du học ở Hà Lan, tôi đã tìm được bác sĩ điều trị. Sau 3 năm, bệnh hoang tưởng đã dứt, nhưng tôi không muốn cho ai biết chuyện này" "Việc che giấu như vậy có ích gì?" \- Lâm Nhĩ Tích hơi tò mò. "Tiểu Tích Tích, ngoài cách nói giảm năng lực của bản thân, còn có cách giấu đi chính thực lực của mình. Mục đích chung chính là để cho kẻ thù trở tay không kịp" Một nụ cười quyến rũ nở trên môi cô "Mưu cao thật" Sau đó cô chợt nhớ ra điều gì "Còn nữa, anh giấu thực lực trước tất cả mọi người, kể cả gia đình. Tại sao lại kể với tôi?" Vũ Hạo cong môi, lời nói có hàm ý "Vì chúng ta cùng hội cùng thuyền". \[ Không, thực chất tôi đã đặt em trên cả gia đình thối nát đó \] \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Chiếc xe đen đắt đỏ dừng lại trước cổng Lâm Bang. Lâm Nhĩ Tích quay sang Vũ Hạo "Sao lại là ở đây?" Anh cười nham hiểm "Đi thăm nhạc phụ, không được sao?" Cô không thèm trả lời, chỉ quay sang lườm anh mấy cái. Không cần biết anh đến Lâm Bang làm gì, trước mắt chỉ cần biết cô được về nhà rồi. Bước vào bên trong, Vũ Hạo bị Lâm Nhĩ Tích bắt đi sát với mình để phòng chạm phải cơ quan chống đột nhập. "Em cũng lo cho tôi quá nhỉ?" "Không, sợ trầy cơ quan" "..." \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Hai người đến trước phòng thống lĩnh, Lâm Nhĩ Tích liền bỏ lại người phía sau mà nhanh chóng đi vào trong. Cô nở nụ cười rạng rỡ "Ba!" Lâm Long Đỉnh bỏ ngay tách trà nóng xuống bàn, dù toàn thân toát ra khí thế ngất trời nhưng vẫn cười rất dịu dàng. Sự dịu dàng đó chỉ dành cho mỗi con gái rượu. "Ngồi xuống đi. Hôm nay con dắt ai đến đây?" Lâm Nhĩ Tích ngừng cười "Là anh ta tự..." Ngay lúc đó Vũ Hạo bước vào, lập tức cắt ngang lời cô "Là cô ấy nói nhớ nhà, suốt đêm cứ nài nỉ con không ngớt. Phận làm chồng, không thể không nuông chiều vợ" Cô quay sang liếc Vũ Hạo như muốn xé đôi anh ra. Bà đây mà phải đi năn nỉ mày á? Lâm Long Đỉnh gật gật, ra hiệu cho Vũ Hạo ngồi xuống. Đương nhiên, anh chọn ngay chiếc ghế gần Lâm Nhĩ Tích nhất. "Hôm nay cậu đến đây nhằm mục đích gì?" \- Lâm Long Đỉnh nhìn sơ người đàn ông trước mặt, dừng như đôi mắt của ông có thể nhìn thấu lòng người. Vũ Hạo ban đầu cười cười, bây giờ lại tỏ ra vô cùng nghiêm nghị, cả Lâm Long Đỉnh cũng không kém. Lâm Nhĩ Tích ngồi giữa, có thể cảm nhận được "hàn khí". "Không giấu gì ba vợ, hôm nay con đến đây để làm giao dịch" "Nói" "Mảnh ghép bản đồ kho báu cuối cùng, đổi lấy quyền hành tập đoàn VEQ" Lâm Long Đỉnh lạnh lùng "Ý cậu là sẽ tự giao mảnh ghép bản đồ cho chúng tôi khi cậu nắm tất cả tài sản của nhà họ Vũ?" "Phải" Đột nhiên ông cười phá lên thật thoải mái, còn vỗ đùi mấy cái "Nam nhi có chí lớn, thật đáng khâm phục. Được, ta đồng ý" Vũ Hạo cười nhạc "Ba vợ, con còn một cuộc giao dịch nữa" Lâm Long Đỉnh ngừng cười "Nói" "Nửa gia sản Vũ Gia, đổi lấy con gái cưng của ba" Lâm Nhĩ Tích cắt ngang "Xin lỗi, Lâm Bang chúng tôi không bán thuộc hạ" "Được" \- Lâm Long Đỉnh chỉ nói một tiếng, tim cô liền như ngừng đập. "Ba, luật là luật, không thể thiên vị cho hắn được ạ" \- Lâm Nhĩ Tích muốn trách, nhưng không thể. Bù lại chỉ nói lời nhẹ nhàng, tuy nhiên chắc chắn Lâm Long Đỉnh thừa sức hiểu. "Luật chỉ áp dụng với thuộc hạ, còn con đâu phải thuộc hạ. Trên dưới Lâm Bang đều gọi con hai tiếng tiểu thư" Lâm Nhĩ Tích như hóa đá. Đúng rồi, ba nuôi chưa từng xem cô như thuộc hạ. Nhưng ba nỡ bán đi con gái mình ư? Vũ Hạo mừng rỡ, Lâm Long Đỉnh lại cắt ngang "Nhưng có một điều kiện" "Vâng?" "Trong vòng 1 năm, nếu Nhĩ Tích tự động muốn bán cho cậu, tôi sẽ bán, còn không thì giao dịch sẽ không hoàn thành. Chuyện này phải xem bản lĩnh của cậu rồi" Vũ Hạo cười nham hiểm "Con hiểu rồi, ba vợ". 1 năm? Anh chỉ cần chưa quá 1 tháng. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Sau khi dặn dò mấy câu, Lâm Long Đỉnh liền bảo hai người đến công ty để tránh bị nghi ngờ. Bây giờ Lâm Nhĩ Tích mới biết câu nói đó của anh "Cùng hội cùng thuyền" Tuy nhiên, cả hai không hề biết được rằng sau khi mình rời đi đã có chuyện không hay xảy ra... \-\-\-\-\-\-\-\-\- "Bang chủ, uống thuốc đi" \- Dương Tử Quân ân cần chăm sóc ông. Lâm Long Đỉnh cầm chén thuốc đông y trên tay, thở dài thườn thượt "Trong ba ngày liên tiếp, tôi liên tục thổ huyết. Có lẽ thời gian đã không còn nhiều" "Đừng nói như vậy. Bang chủ, ngài tuyệt đối không sao" "Tử Quân, không ai hiểu tôi bằng chính tôi. Dù sắp ra đi, nhưng tôi cũng gần sắp xếp xong mọi thứ rồi. Thứ nhất, tôi đã nhìn thấy được người có thể để cho Nhĩ Tích dựa dẫm cả đời. Cậu ta là một chàng trai tốt. Thứ hai, chúng ta nên rút ngắn thời gian làm hôn lễ cho Kỳ Tích và Hoa Điền\*, tôi muốn nhìn thấy chúng hạnh phúc bên nhau. Thứ ba, sau khi kết hôn phải sớm để Kỳ Tích lên chức bang chủ. Như vậy tôi mới có thể yên tâm nhắm mắt..." \*Dương Hoa Điền, con gái của Dương Tử Quân. Cô xinh đẹp, dịu dàng, là một trong những dược thương giỏi nhất Lâm Bang. Dương Tử Quân xót xa "Được, ngày mai tôi lập tức gọi Hoa Điền qua đây. Con bé vừa lo chuyện hôn sự, lại có thể thay tôi chăm sóc ngài. Ngày mai tôi phải về Hong Kong, rắn không thể mất đầu" "Được..." \-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Ngoài cửa, có người đứng như trời trồng, nghe lõm hết từng chuyện trong phòng. Nắm tay người đó cung chặt lại, nghiến răng nghiến lợi. \[ Tại sao ba không lo cho hôn sự của con và Tuyết Sương, lại lo cho Kỳ Tích và Hoa Điền? Tại sao con không phải là bang chủ tiếp theo, mà là Kỳ Tích? Nếu ba đã tuyệt tình như vậy, thì đừng trách con tàn ác! \] Lượt Xem 3 Hạ Phong đại thiếu gia Hạ thị một người đàn ông tàn nhẫn trước giờ không gần nữ sắc và càng không biết tình yêu là gì cho đến khi anh gặp được Tịch Nguyên vừa nhìn đã yêu ngay từ lần đầu tiên người đàn ông chưa từng biết yêu đột nhiên có ham muốn chiếm hữu cô gái này cả đời Tịch Nguyên cô gái sát thủ của một bang mafia lạnh lùng tàn nhẫn nhưng khi gặp được anh cô lại có một mặt khác cực đáng yêu nhưng vì rào cản quá khứ nên cô vẫn luôn dấu kín tình yêu dành có anh trong lòng mình Hành trình thu phục cô vợ sát thủ của Hạ thiếu bắt đầu Truyện này do MỹLộc cho phép Viet Writer đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của Viet Writer ngày này cuối cùng cũng đến, em đang ở sân bay để chờ hắn về, hình bóng to lớn của hắn từ trong cửa đi ra làm em phải chạy đến nhảy cẩng lên người hắnhắn cũng vui vẻ mà ôm chầm lấy em, tặng cho em một nụ hôn sâu ngay giữa sân bay mà người người qua lại " em nhớ anh chết đi được "" anh cũng vậy, anh cũng nhớ bà xã quá đi "" về nhà thôi, em sẽ nấu món thịt ba chỉ cho anh "" sau đó mình đi sinh con "" anh này...ở đây đông người "" thì có làm sao ? mình là vợ chồng mà "" hứ " -" anh ra ngoài có việc một tí, em ở nhà đợi anh nhé "" vâng ạ "hắn vừa ra khỏi nhà, em liền phát hiện hắn để quên phong bì gì đó trên bàn, vội chạy theo ra cửa nhưng chiếc xe của hắn đã lăn bánh rồi, em gọi theo cũng không có dấu hiệu dừng lạiem liền chạy xuống gara lái nhanh xe theo chiếc xe của hắn, nhưng cảm thấy con đường này ngày càng kì lạ, chiếc xe chạy xa khỏi thành phố quá rồi, hắn đi đâu thế tới điểm đèn đỏ, em đã bị lỡ đèn, em nhanh chóng bị mất dấu, đành vừa chạy vừa tìm vậy, khá lâu sau em cũng nhìn thấy chiếc xe đen to vừa nãy mình đã đuổi theo, em xuống xe nhìn vài vòngphát hiện có một căn nhà kho nên đã len lén đi đến, từ xa đã nghe thấy tiếng hét lớn của hắn, em có hơi sợ mà len lén nhìn vào nhà kho là hắn, người chồng ôn như của em mà, hắn đang dùng gậy đập liên tiếp vào người của ai đó đang bị trói trên ghế, em không thể tin nổi đây là chồng mình lỗ tai em lùng bùng, cho đến khi em nghe thấy tiếng súng chói tai vang lên, đánh thức em về với thực tại, chồng em, hắn ta cầm súng bản thẳng vào đầu người ngồi trên ghế, phía sau còn có 1 đám người mặc áo đen em hốt hoảng ngã ra đất, hắn nhìn thấy em rồi, hắn quay sang quát lớn vào những tên đứng phía sau hắn " chúng bây làm việc kiểu gì mà để em ấy đến được tận đây ? một lũ vô dụng "lúc hắn quay lại thì em đã chạy đi mất, hắn lớn tiếng gọi tên em, nhưng em vẫn cứ chạy một mạch đến chiếc xe hơi, không quay đầu lại nhìn hắn" thủ tiêu cha mẹ vợ tôi " và tiếp tục ở đoạn đầu, em hiện tại đang ở trong chính căn phòng của cả hai, em không còn khóc nữa, chỉ ngồi một góc ở trên giường, còn hắn ngồi ghế nhìn em " em đã nhìn thấy bao nhiêu ? "" những gì nên thấy đã thấy "" nếu vậy anh cũng không giấu em tiếp, anh là sát thủ ngầm, và anh vẫn luôn làm việc này chứ không phải là mới đây "" tại sao anh phải làm vậy ? nếu lỡ cảnh sát phát hiện ra anh thì sao ? anh không sợ chết sao ? "" như anh đã nói, anh làm gì cũng có đầu đuôi rõ ràng, tất nhiên tổ chức của anh làm việc luôn chuẩn và gọn, không để lại dấu vết, còn em nói bọn cớm sao ? anh chính là ông cố nội của bọn cớm đây "" ... "" em nghe anh nói, nếu nhưng em chịu quên đi cái chuyện này, anh hứa sẽ không để em nhìn thấy cái cảnh đó lần nữa " " thả em ra, em muốn về với ba mẹ, mình ly hôn đi "" anh e là việc đó rất khó "hắn đưa chiếc ipad cho em đọc, là bản tin mới nhất về cuộc tai nạn vách núi, chiếc xe hơi vì quá tốc độ nên đã lệch tay lái lao thẳng xuống vách núi, hậu quả cả hai người trên xe tử vong" cái này...cha...cha mẹ em..."" họ đang trên đường trở về sau khi dự tiệc sinh nhật, nhưng vì cha vợ uống quá nhiều nên đã..."em oà khóc, hắn xót trong lòng nên đã ôm chầm lấy em, vài phút sau chỉ nghe tiếng thút thít và sau đó là em đã chìm vào giấc ngủ hắn nhẹ thơm lên trán em, đỡ em nằm xuống giường và ra ngoài, không quên khoá cửa phòng lại, bắt đầu thay đổi một chút về căn nhà mà hai vợ chồng đang sống tất cả đều có ổ khoá, và em chắc chắn sẽ không thể rời xa vòng tay của hắn được nữa rồi, xong hết việc thì hắn lại trở về phòng, em vẫn còn ngủ, hắn rất yêu em, nếu là ai đó nhìn thấy hắn đang giết người thì lập tức người đó cũng sẽ chết theonhưng em thì khác, em là yêu chiều của hắn, là tất cả của hắn, tất nhiên phải đem bỏ vào lòng mà bảo vệ em hết mựclên giường ôm lấy em, theo thói quen em cũng rục đầu vào lòng hắn, hắn cười mãn nguyện càng ôm chặt lấy em hơn, tất nhiên hắn không quên phải còng tay em và hắn lại, nếu không em lại bỏ trốn thì thì sao " yêu thương của anh, ngủ ngoan nhé " *Lâm Bang là bang phái Hắc Đạo đứng đầu Hong Kong. Từ 10 năm trước, bang chủ Lâm Long Đỉnh đã có ý đồ bành trướng địa bàn sang nước Hoa, vì vậy nhiều năm nay, Lâm Bang hoạt động khá mạnh mẽ ở nơi này. Mấy mươi năm từ khi mới thành lập, Lâm Bang luôn được giới Hắc Đạo tín nhiệm về uy tín hàng đầu. Lâm Bang nổi danh là một nơi có thể trao đổi bất cứ thứ gì. Nơi đây có bán thông tin, bảo vật và cả mạng người, tất cả đều được đổi bằng một cái giá xứng đáng. Chỉ có duy nhất hai thứ mà họ không bao giờ trao đổi là danh dự và thuộc hạ. Bang chủ Lâm Long Đỉnh có một người con trai ruột là Lâm Quang Tùng, một nghĩa tử và một nghĩa nữ. Hai người con nuôi \- Lâm Kỳ Tích và Lâm Nhĩ Tích cũng là hai siêu sát thủ* *trứ danh, là hai con át chủ bài của Lâm Bang*. *Họ luôn hành động cùng nhau, được biết chỉ cần là nhiệm vụ giao cho cặp đôi này, thì chỉ có thành công, không có thất bại*. \-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- Một đêm trăng tròn, lão già quá năm mươi tuổi cùng cô gái trẻ eo thon mông cong bước vào tầng 93 của khách sạn. Cô gái mái tóc đen láy, uốn xoăn đến giữa lưng, thân hình mảnh khảnh. Khuôn mặt cô nét nào ra nét nấy, ngũ quan hài hòa, phải nói là đẹp nghiêng nước nghiêng thành, khiến lòng người xao xuyến. "Bọn mày canh chừng ở ngoài, hôm nay tao muốn vui cùng người đẹp" \- Lão già ra lệnh, bọn vệ sĩ lập tức tuân theo. Lão bước vào phòng, ngồi phịch trên giường, ánh mắt thèm thuồng nhìn cô gái "Người đẹp, lại đây" Cô gái trẻ cong đôi môi đỏ mọng "Chủ tịch, ngài đừng nóng vội quá, ít nhất phải đợi tôi tắm xong đã. Hôm nay chúng ta có cả đêm mà ~" Lão già cười khoái chí "Được, được" Nói rồi cô gái rảo bước vào phòng tắm, còn để lại cho đối phương một nụ cười quyến rũ. Cô không phải là gái làng chơi, hay tình nhân của những lão già này. Cô là **Lâm\-Nhĩ\-Tích**. Sau khi đóng cửa phòng tắm, Lâm Nhĩ Tích xả nước tạo tiếng vang, rồi liền thay ra bộ đồ da đen, mang bao tay da, thắt lưng còn có túi đạn và phụ kiện leo dây. Cô còn không quên khoác chiếc khăn choàng lụa dài màu đỏ lên cổ mình. Lâm Nhĩ Tích cong môi nhìn dáng vẻ xinh đẹp của mình trong gương, cô nhấc điện thoại. "Quang Tùng, đúng 6 phút nữa em sẽ xuống đến tầng 90" Mọi khi, cô luôn hành động với cộng sự hoàn hảo của mình \- Lâm Kỳ Tích, nhưng nhiệm vụ lần trước đã khiến anh ấy bị thương, bây giờ chỉ có thể nhờ sự giúp đỡ của Lâm Quan Tùng. Đầu dây bên kia đáp trả "Xin lỗi Nhĩ Tích, lúc nãy có người gọi điện báo Tuyết Sương lên cơ đau tim, anh phải đến Cảnh Thành lo cho cô ấy" Lâm Nhĩ Tích cau mày "Phiến tiểu thư nhà cao cửa rộng, gia nhân dư dả, cần anh phải lo?" "Nhưng cô ấy là vợ sắp cưới của anh, anh phải lo" "Quang Tùng, bây giờ đang là lúc làm nhiệm vụ chung. Nhiệm vụ này em không thể một mình tự xử lí. Nếu anh không hỗ trợ em, em sẽ nguy hiểm đến tính mạng" "Nhĩ Tích, em là siêu sát thủ, có thể tự lo cho mình. Còn Tuyết Sương chỉ là một cô gái yếu đuối thôi. Anh đang lái xe, tạm biệt" \- Nói rồi Lâm Quang Tùng liền cúp máy. Lâm Nhĩ Tích nhìn mình trong gương, không còn cười nổi nữa. Cô đưa bàn tay trắng nõn nà vuốt ve cổ mình. Không phải tự nhiên cô lại đeo khăn choàng, vì sau lớp khăn là một vết sẹo dài. 10 năm trước, Lâm Bang mới hoạt động ở nước Hoa, thế lực chưa vững, luôn bị nhiều thế lực khác đe dọa, ám hại. Cô nhớ lần đó Lâm Quang Tùng xém bị chém chết, là cô đã hi sinh bản thân che chắn cho anh ta. Rốt cuộc, dây thanh quản của cô bị chém đứt, thậm chí suốt nhiều năm liền không thể nói chuyện. Người ta nói Lâm Nhĩ Tích cô là sát thủ máu lạnh vô tình, nhưng sự thật không phải như vậy, cô cũng biết yêu. Cô đã yêu Lâm Quang Tùng từ lần đầu gặp mặt anh ấy \- cái ngày cô được nhặt về Lâm Bang. Ngày còn nhỏ, Lâm Quang Tùng đối xử với cô cũng rất tốt, lúc nào cũng bám dính lấy cô. Thậm chí cô còn thân thiết với anh ta hơn Lâm Kỳ Tích. Lâm Nhĩ Tích cố gắng rèn luyện bản thân, tiến bộ từng ngày để sau này có thể giúp ích cho Lâm Quang Tùng trong vị trí bang chủ, thậm chí cô đã từng không cần mạng vì anh. Nhưng rốt cuộc, trong những năm cô không thể nói chuyện, anh đã gặp và yêu Phiến tiểu thư \- Phiến Tuyết Sương. Lâm Quang Tùng từ nhỏ thích chơi đàn, còn Phiến Tuyết Sương lại hát rất hay, giọng ca lảnh lót như chim oanh, vì vậy họ rất hợp nhau. Cô luôn cảm thấy ganh tị với cô ấy, nhưng thậm chí cô còn không mở miệng được nói lời nào. Sau này, khi hồi phục lại được giọng nói, giữa cô và Lâm Quang Tùng lại hình thành một khoảng cách thật xa. Tuy vậy tình cảm của cô dành cho anh ta cũng chưa từng thay đổi. Hôm nay, khi cô đang liều mạng làm nhiệm vụ, Lâm Quang Tùng đã bỏ rơi cô chỉ vì Phiến Tuyết Sương lên cơn đau tim \- chứng bệnh bẩm sinh của cô ấy. Bây giờ cô thật sự hiểu rồi, trong tim Lâm Quang Tùng, cô mãi mãi chỉ là loài sâu bọ. Phiến Tuyết Sương mới là người anh yêu. Lâm Quang Tùng của ngày xưa \- Lâm Quang Tùng lúc nào cũng bám dính cô như sam, chết rồi. Bên ngoài có tiếng vọng vào "Người đẹp, lâu thế" Lâm Nhĩ Tích trở lại dáng vẻ quyến rũ, giọng nói ngọt lịm "Chủ tịch đợi chút ~". Nói rồi cô móc ra cây súng bạc, lên đạn và mỉm cười. Nhiệm vụ đối với cô vẫn là quan trọng nhất, vì uy tín của Lâm Bang. Cô mở cửa ra, lão già đang hí hoáy liền cau mày "Sao em lại ăn mặc như thế?" Lâm Nhĩ Tích cong môi tà tứ, giơ ngòi súng chĩa thẳng vào đầu lão già kia. "Đương nhiên là để tiễn ông đi" "Đoàng" \- tiếng súng ngay lập tức nổ lên, lão già nằm vật ra giường, máu từ trán chảy xuống thấm vào tấm ga trắng muốt. "Ông chủ, có chuyện gì, mau mở cửa" \- Tiếng vệ sĩ bên ngoài vọng vào. Lâm Nhĩ Tích cười gian "Đánh hơi nhanh phết". Nói xong cô chạy ra ngoài ban công, từ từ đu xuống như không. Cô leo trèo vô cùng thành thục, thời gian bọn vệ sĩ phá cửa vào trong đủ cho cô thoát khỏi phòng. Tuy nhiên, để thoát khỏi tòa khách sạn này thì không, vì bây giờ không ai hỗ trợ cô cả. Lâm Nhĩ Tích vừa trèo xuống ban công tầng 90 đã nghe tiếng còi báo động. Bọn chúng nhanh hơn cô tưởng. Trong lúc không biết làm thế nào, Lâm Nhĩ Tích thấy cánh cửa ban công phòng này đang mở hờ. Được lắm, là trời giúp cô. Lâm Nhĩ Tích trở lại dáng vẻ quyến rũ, từ từ đẩy cửa bước vào tự nhiên như nhà mình. Gió tung rèm cửa bay lả tả, thoát ẩn thoát hiện bóng hình người đàn ông thân trần sáu múi nằm trên giường. Anh ta nhìn cô nghi hoặc "Tiên nữ giáng thế?" Đánh giá từ 12 lượt Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Siêu Sát Thủ của tác giả Kim Ngọc 金恩高. Cô là một trong hai siêu sát thủ bậc nhất Lâm Bang. Máu lạnh, vô tình, giết người không chớp là nhị thiếu gia của gia tộc họ Vũ. Tên của anh thường gắn với sự hoang tưởng, thần kinh điên con người, hai số phận. Rốt cuộc trời định lại phải trở thành vợ chồng?Mọi chuyện tiếp theo diễn biến như thế nào?Bạn cũng có thể đọc thêm những truyện cùng thể loại khác như Hôn Nhân Chắp Vá! Cục Cưng Bảo Bối Của Tổng Tài hoặc Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân

vợ tôi là sát thủ