vợ trước của tổng giám đốc máu lạnh
Vợ Trước Giá Trên Trời Của Tổng Giám Đốc - (Chương 373) - Tác giả Hàn Trinh Trinh Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Bạn đang đọc truyện Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc (Thiểm Hôn Tổng Tài Khế Ước Thê) Chương 125: Con đã biết đạp! trên website Truyenfull.com liền bước đến trước mặt Doãn Tư Thần, nói: "Thiếu gia, bác sĩ tới rồi!" Tiểu A liền hiểu đối phương
Cô Vợ Hợp Đồng Bỏ Trốn Của Tổng Giám Đốc Chương 154 Trước Tiếp Advertisement "Ừ." Cố Hề Hề lãnh đạm đáp lại. Cô đã biết rõ, cô ta vốn không cần lặp lại làm gì. Phản ứng của Cố Hề Hề hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Nhiễm Tịch Vi. Chẳng lẽ Cố Hề Hề căn bản không hề động tâm với Doãn Tư Thần? Sao có thể như vậy?
Giao Dịch Triền Miên Cô Vợ Nuôi Từ Bé Của Tổng Giám Đốc - Chương 223 Ngoại truyện 2 Gian xảo như hồ lyTriển Dĩ Mặc hoàn toàn không biết nơi xa có n Hàn Tập không sợ hãi gì hừ lạnh, "Chờ Liên tổng trở lại, Triển tổng anh tự nhiên phải về bộ phận PR, dù thế nào
Cô Vợ Đáng Yêu của Tổng Giám Đốc Mặt Lạnh. Chapter 59.2. Trọng sinh mật ngọt - đời trước bị tra nam tiện nữ hại chết thảm .đời này trọng sinh trở lại .trì nhan tôi tuyệt đối sẽ kh
Chương 249. Vừa xuống phi cơ, Cố Hề Hề nhịn không được mà run nhè nhẹ, nói: "Không ngờ trời lại trở lạnh đến như vậy!". "Ừ, mấy ngày nay thời tiết thay đổi.". Doãn Tư Thần đi bên cạnh đỡ lấy Cố Hề Hề, dịu dàng nói: "Trong nhà đã bật sẵn lò sưởi
Evay Vay Tiền. Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh Chương 6 Không biết Thiển Khuynh Thành 19/11/2013 “Tổng giám đốc hội nghị lục tám giờ ngài có tới được không?“Không biết ở đây kẹt xe kinh khủng!”“Tổng giám đốc hôm nay người phụ trách của tập đoàn Xích Ưng tại Bắc Mĩ sẽ đên để cùng chúng ta bàn bạc về chuyện hợp đồng mà cha của ngài đã đích thân làm nên ngài nhất định phải tới!”Trác Minh Liệt cúp oonhgs nghe từ trong xe đi ra việc cần làm ngất bây giờ chính là tìm công cụ để không phải đi bộ.“Tiên sinh có thể cho tôi mượn xe máy một chút được hay không?” Cả người anh mặc Zeg¬na danh quý đứng ở nơi này mượn xe máy của người cảm thấy có chút buồn cười. Quả nhiên không có ai để ý đến anh.Tiên sinh anh có phải có việc gấp hay không tôi đưa anh đi một đoạn đường! “Âm thanh mát mẻ giống như bông hoa Bách Hợp vừa mới được hái xuống tản ra thấm vào ruột gan . Từ trước đến giờ Trác Minh Liệt đối với phụ nữ đều không có ý tốt, họ chỉ luôn luôn thích tiền, bọn họ luôn muốn mình sẽ giống như nữ vương ngày trước nhưng âm thanh mát mẻ này chợt làm cho suy nghĩ anh đối với phụ nữ tốt lên hẳn. Anh quay người lại cô gái xuất hiện trước mặt anh là một cô gái mặc áo len màu vàng nhạt, quần jean màu trắng mang theo chiếc mũ bảo hiểm màu hồng . Thật ra chuyện này là Tiểu Thi đang trên đường đưa Cầu Cầu đi học về cả cuộc đời kem nhất là việc nhớ đường đi vị vậy mà cô đi rất từ từ sau đó vô tình nhìn thấy Trác Minh Liệt đang rất vội vàng. Cô đơn thuần không hề nghĩ ngợi gì mà đến giúp đỡ.“Cám ơn cô tiểu thư, tôi muốn đi đến tổng công ty Trác thị.” Trác Minh Liệt không khách khí đem than hình 1m8 ngồi lên chỗ ngồi nho nhỏ phía trước. Cô cố hết sức khởi động động cơ chạy xe là lần đầu tiên Trác Minh Liệt ngồi trên loại xe này cảm giác thật có chút khác lạ gió nhẹ thổi vào mặt, cả người cũng cảm thấy thật thoải mái. Anh nhìn bóng lưng bóng lưng của cô chợt sinh cảm giác muốn tìm hiểu về cô. Gió dịu dàng tôi mái tóc dài của cô lên trên mặt anh thoang thoảng tỏa mùi hưởng quả nhiên là mùi hoa Bách Hợp thật mát mẻ .“Tiên sinh đến rồi” Cô quay ngược đầu xe một chút! Trác Minh Liệt muốn nói lại thôi anh muốn hỏi cô ấy tên họ là gì nhưng lại cảm thấy mình có phần ngu ngốc vì vậy nhìn cô gật đầu một cái rồi đi vào công ty. Cô gái xoay người nhanh chóng biến mất trong đám người.“Are y¬ou the one….” tiếng nhạc du dương vang lên cô liền dừng xe lại.“Triết Vũ có chuyện gì sao?”“Không có chuyện thì không thể gọi cho em sao? Tiểu Thi hôm nay đã làm được những việc gì? giọng nói dịu dàng vang lên tự đầu kia điện thoại.“Đưa Cầu Cầu đi học , bây giờ em muốn đi tìm một phần công việc nào đó “Tiểu Thi thành thật trả lời.“Anh không cho em đi tìm việc , em chỉ cần ở nhà chăm sóc cho Cầu Cầu là tốt rồi” Triết Vũ nói “ Quyết định như vậy đi anh phải đi họp thôi!”“Này như vậy là sao! “Tiểu Thi bĩu môi đưa di động ném vào khóa đại sảnh công ty Trác thị Trác Minh Liệt mang theo nhóm người phụ trách đi vào hội trường, anh vừa vào cửa liền chú ý tới người đàn ông trẻ tuổi ngồi ở giữa. Người này đeo kính mắt bằng vàng , ăn mặc âu phục cẩn thận tỉ mỉ, so với Trác Minh Liệt bén nhọn anh ta có vẻ ôn hòa nhã nhặn thong dong đạm bạc... Bạn đang đọc truyện trên
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh Chương 5 Năm năm Thiển Khuynh Thành 18/11/2013 “Xế chiều hôm nay ở Tây Bắc cao đã xảy ra một vụ tai nạn xe cộ nghiêm trọng”. Trác Minh Liệt biết mình không phải cưới cô gái quái dị ấy thì như trút đi được gánh nặng , anh nhanh chóng trở lại biệt thự của mình, vừa mới mở ti vi đã nhìn thấy tin tức năn xuống sô pha nghe phát thanh viên nói “Nạn nhân là một cô dâu nhưng không hiểu sao cô ấy lại ở trên đường”Nghe thấy vậy Trác Minh Liệt lập tức ngồi dậy máy quay vừa đúng lúc quay đến hiện trường tai nạn , xung quanh hiện trường máu tươi vương vãi khắp trên mặt đất, một chiếc mắt kính đen nằm giữa mắt kính kia thật quen thuộc.!!!!Tại sao có thể như vậy! Trác Minh Liệt không thể nao tưởng tượng nổi sẽ xảy ra chuyện bi thương lập tức bảo nhân viên tìm xem Lâm Thi Ngữ ở bệnh viện nào nhưng vừa mới mở cửa đã nhìn thấy hàng loạt phóng viên.“Trác tiên sinh xin hỏi ngài cùng tiểu thư Hàn Ti Nhã rốt cuộc có quan hệ gì?”“Trác tiên sinh hai mươi phút trước có người nhìn thấy vợ của ngày bị xe đụng phải bây giờ ngày là đi thăm cô ấy sao?”“Trác tiên sinh ........”“Cút! ! ! ! “Trác Minh Liệt hét lớn một tiếng tức khắc làm cho đám người yên tĩnh lại, và tự động nhường ra một con chạy nhanh như điện chớp tới bệnh viện nhưng vẫn chậm mất một bước.“Cô y tá xin hỏi Lâm Thi Ngữ ở nơi này phải không?”“Phòng số 21 nhưng hai phút trước đã có một vị tiên sinh tới đón cô ấy đi rồi!”“ Cô bị thương nặng như vây là ai đón cô ấy?” “Tôi không biết” y tá lắc đầu một Minh Liệt nhanh chóng đuổi ra cửa bệnh viện nhưng anh chỉ kịp nhìn thấy một chiếc Bugatti Veyron chạy qua. Ông Lâm bởi vì dính đến vấn đề kinh tế nên đang ở trong tù những người khác phần lớn đều không ở đây. Vậy ai....là ai đã đón Lâm Thi Ngữ đây? Đứng ở cửa lớn của bệnh viện lần đầu tiên Trác Minh Liệt cảm nhận được nỗi lo lắng là như thế nào Năm năm sau. Một bé trai bốn năm tuổi khoẻ mạnh kháu khỉnh ở trong phòng vui vẻ kêu.“Cầu Cầu con lại làm sao? “Nghe được tiếng kêu của bé trai, một cô gái nhìn còn rất trẻ từ trong phòng bếp đi ra. Cô mặc cả một bộ đồ màu hồng trên tay đang cầm một lon sữa tươi.“Tiểu Thi con muốn cái này Cầu Cầu chỉ vào TV quảng cáo.”“Món đồ chơi mới của Trác Thị đưa ra thị trường đang tuyển chọn trẻ em tuổi ba tuổi đến tám tuổi để đóng quảng cao cho họ đóng xong sẽ nhận được món đồ chơi tốt nhất của Trác con ở mầm non đều mong muốn mình được chọn. Con muốn có thể trở thành minh tinh quảng cáo nhất định các bạn nhỏ sẽ hâm mộ con đấy!”“Chú Triết Vũ không phải mua cho con rất nhiều đồ chơi rồi sao? “Cô dịu dàng nói “Mẹ không đồng ý cho con đi!”“Tiểu Thi làm ơn cho con đi đi mà. Làm ơn đi mẹ con không cần đi khu vui chơi con không muốn Transformers, con chỉ muốn mẹ cho con đi Trác thị thôi mà” Cầu Cầu đi theo kéo quần áo của Tiểu Thi từ bên trong cho tới bên ngoài.“Không, được “Tiểu Thi ngăn cản tay nhỏ bé của Cầu Cầu kéo con sang một bên “Ngoan ngoãn đi ngủ ngày mai còn phải đi học ! Chúng ta vừa mới đến đây mấy ngày mẹ vẫn chưa quen đường xá cho nên ngày phải đi sớm một chút!”Cầu Cầu thất vọng đi tới giường nhỏ của mình .Tiểu Thi nhìn ủ rũ cúi đầu của con lắc đầu bất đắc dĩ... Bạn đang đọc truyện trên
Đánh giá từ 92 lượt Có nỗi đau nào hơn khi ta từ người tình sau này gặp lại trở thành những người vô tình lướt qua trêu hơn nữa là do cả hai đã yêu nhau đậm sâu mà vì những lỗi lầm trong quá khứ truyện tình yêu của họ chấm dứt, đẩy họ ra xa nhau đầu tiên gặp mặt, anh hai mươi sáu tuổi, là con cưng của một gia đình giàu có bậc nhất, được sự yêu chiều sủng ái của tất cả mọi người. Cô mười bảy tuổi là cô gái nhỏ đeo kính gọng đen, răng niềng, tự ti, hướng nội . Cô tặng hoa cho anh, lại bị anh lạnh lùng cự vì trả thù cho cha, ở câu lạc bộ xa hoa, cô gặp lại anh lần nữa, khi đó trong bóng tối ai cũng không biết người thứ hai gặp mặt, là một tháng sau. Anh đeo chiếc kính gọng vàng, mặc áo cưới màu trắng, đeo găng tay trắng, nhận lấy tay cô trong tay cha cô. Cho dù là kết hôn, cô vẫn mặc trang phục đó, mang mắt kính đó , luôn tự ti rụt rè không hề thay đổi. Một nửa tháng sau, bọn họ ly hôn. Cô có thai, đem tấm chi phiếu ngàn vạn ném thẳng vào gương mặt đẹp trai cua anh, sau đó nghênh ngang rời đi, từ đó biến mất khỏi thế giới của thứ ba gặp mặt, đã là bốn năm sau. Bọn họ đứng đối diện với nhau nhưng không ai nhận ra ai. Anh không nhận ra cô, là bởi vì giờ đây cô thay đổi quá lớn. Mà cô không nhận ra anh là bởi vì sao, có chăng giờ cô đã là Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh
″ Vấn đề này tôi sẽ trả lời!" Bà Trác bỗng dưng đứng lên làm cho các phóng viên mới nhìn rõ bà."Không có gì có thể ngăn cản tình yêu, về vấn đề này tôi nghĩ những người trẻ tuổi các người còn hiểu hơn so với tôi. Cho nên chúng tôi những người làm cha làm mẹ càng không quan tâm đên thân phận, địa vị! Mặc kệ thân phận Tiểu Thi như thế nào thì cô ấy chính là con dâu mà Nhà họ Trác chúng tôi nhận định ! Các người còn có gì muốn hỏi, xin tiếp tục!" Người phóng viên kia nhất thời á khẩu, không trả lời được, vị Trác phu nhân trong truyền thuyết này năm đó cũng là một trong số nhưng thiên kim tiểu thư chính gốc cứ nghĩ rằng việc tuyển chọn con dâu sẽ rất khắt khao ai dè….."Như vậy, xin hỏi Trác phu nhân hôn sự năm năm trước giữa Trác thiếu gia và tiểu thư Lâm Thi Ngữ nên giải thích sao đây? Và về mối liên giao hai nhà?""Hai nhà chúng tôi vốn chính là bạn bè! Tại sao chỉ nói là bạn ngoại giao!""Bạn bè? Khá lắm, thật quanh minh chính đại! Người phụ nữ này cũng học được thói quen nói dối không chớp mắt của hắn ta rồi!" Trong một biệt thự hạng sang của Newyork một người đàn ông trẻ tuổi vủa xem phỏng vấn trực vừa cười lạnh."Vậy Trác thiếu, vì sao khi biết nhà họ Lâm phá sản anh lại có thể tàn nhẫn từ bỏ Lâm đại tiểu thư làm cô ấy chết thảm như vây!" Phóng viên kích động nói, Trác Minh Liệt bị anh ta chạm đến chỗ đau im bặt tại chỗ, Tiểu Thi biết anh rất khổ sở vì vậy nắm chặt tay của anh. . . Trong màn ảnh hiện nên vẻ mặt kinh hoàng của Tiểu Thi."Người này là ai?" Người đàn ông kia hỏi."Thiếu Đường chủ, cô gái ngàu hình như chính là người mà lão Đường chủ nói, cô gái đước đặt ở bên cạnh Trác Minh Liệt để lấy được kế hoạch A!""Lai lịch ra sao?""Không rõ lắm!""Mau đi điều tra!""Dạ!""Đây chẳng qua là việc ngoài ý muốn! Đối với chuyện của đại tiểu thư nhà họ Lâm chúng tôi vẫn thật đáng tiếc!" Bà Trác trịnh trọng nói "Nhân cơ hội này, tôi cũng xin nói lời xin lỗi với nhà họ Lâm !" Bà hướng về phía ống kính nặng nề cúi đầu!"Mèo khóc chuột! Rất nhanh thôi, rồi sẽ đến ngày các người phải thực sự khóc!" Anh bóp tay chặt khớp xương."Đủ rồi!" Trác Minh Liệt rống to "Rốt cuộc các người muốn tôi phải làm sao nói sao các người mới hài lòng! Nhất định phải khẳng định là tôi từ bỏ Lâm Thi Ngữ sao? Tốt, tôi thừa nhận tôi từ bỏ Lâm Thi Ngữ! Các người hài lòng chưa?""Đủ rồi! !" Trong biệt thự người đàn ông nắm lấy điều khiển ti vi ném thẳng vào màn hình ti vi tạo nên một tiếng nổ toang!"Trác Minh Liệt! Nhất định mày phải nợ máu trả bằng máu!" Anh tức giận đánh một quyền nát bàn!"Trác Minh Liệt!" Bà Trác và Tiểu Thi lập tức kéo Trác Minh Liệt vội vã rời đi, phòng ăn lập tức hỗn loạn . . ." Ha ha Trác Minh Liệt chỉ cần tôi còn còn sống, tôi sẽ không để cho anh sống yên ổn!" Hàn Ti Nhã nổi điên loại cười to về phía TV "Cha kiếm thêm phóng viên nữa đi, con nhất định muốn bôi xấu Trác Minh Liệt!""Hàn Ti Nhã sao con phải khổ như thế chứ!" Ba Hàn tức giận tới mức lắc đầu "Tội con gái của tôi, nhà họ Trác có cái gì tốt!""Con mặc kệ!" Hàn Ti Nhã la lối om Minh Liệt đưa mẹ về nhà, dọc theo đường đi mẹ và Tiểu Thi vẫn luôn an ủi anh nhưng hình như không có tác dụng. Sau khi sự áy náy đối với Lâm Thi Ngữ bị kích phát đã làm tâm trạng anh tồi tệ đến cực điểm." Minh Liệt, em muốn nghe câu chuyện của anh và Lâm Thi Ngữ một chút!" Đang trên đường trở về, rốt cuộc Tiểu Thi cũng hỏi được ra điều mà cô vẫn luôn muốn hỏi .Trác Minh Liệt dừng xe ở ven đường, đốt một điếu thuốc "Em còn nhớ, trước kia anh đã từng kể với em một chuyện cũ không?"Tiểu Thi gật đầu một cái."Anh chính là người đàn ông trong chuyện đó mà người phụ nữ kia chính là Lâm Thi Ngữ! Lúc ấy anh còn trẻ và cũng không hề thích cô ấy khi biết Lâm thị phá sản thì anh đã bỏ mặc cô ấy ở ven đường nên cô ấy mới bị tai nạn " Trác Minh Liệt hung hăng hít một hơi khói "Anh có lỗi với cô ấy!"Mặc dù Tiểu Thi cũng nghĩ có thể là tình huống như thế nhưng khi chính tai nghe anh nói cô vẫn giật mình một cái, khó trách Thẩm Tử Quân hận Trác Minh Liệt như thế, việc anh làm khi đó thật đáng trách nhưng trong suốt năm năm bị lương tâm hành hạ thì có được vui vẻ hay sao? Dù sao người chết cũng không thể sống lại!Tiểu Thi ôm Trác Minh Liệt vào trong ngực, dịu dàng vuốt tóc của anh."Tiểu Thi, nếu như em là Lâm Thi Ngữ em có tha thứ cho anh hay không" Anh nói."Có!" Cô không hề nghĩ ngợi "Ai cũng sẽ phạm lỗi. Biết sai có thể sửa là tốt rồi! Nếu như em là Lâm Thi Ngữ em nhất định sẽ tha thứ cho anh!""Cám ơn em!" Trác Minh Liệt thâm tình nhìn cô, trong mắt hình như có lệ." Minh Liệt, nếu như có một ngày em cũng phạm sai lầm, anh có tha thứ cho em hay không ?" Tiểu Thi nghiêm túc hỏi."Có!" Trác Minh Liệt cũng như đinh chém sắt nói. Tiểu Thi cười ngọt ngào, hai người cứ ôm nhau mãi như vậy, thời gian giống như ngừng trôi !=====================Ngày hôm sau tất cả trang đầu của các tờ báo lớn trên toàn nước đều viết" Tổng giám đốc Trác thị phụ tâm vợ cũ chuẩn bị lấy vợ mới! Bộ mặt thật sau khuôn mặt giả ân giả nghĩa của Trác tổng!"Trác Minh Liệt tức giận xé nát tờ báo, gọi trợ lý tới."Chuyện này là sao?" Trác Minh Liệt giận dữ hỏi."Tổng giám đốc đừng vội tức giận! Chúng tôi đã phái người đi xử lý những tờ báo này, đã ra lệnh cưỡng chế phát hành! Nhưng vẫn còn một số bộ phận nhỏ sống dai như con gián dùng mọi cách mà vẫn sống, nhưng tổng giám đốc yên tâm chúng tôi sẽ diệt trong thời gian ngắn nhất!""Nói cho bọn họ biết nếu để cho nhìn thấy loại tin tức này lần nữa, nhất định bọn họ, tất cả đều phải nghỉ việc!" Lúc này Trác Minh Liệt hung dữ như bạo quân!"Mộc Mộc ba cậu chính là Trần Thế Mỹ! Cậu chính là tiểu Trần Thế Mỹ!" Tất cả các bạn ở nhà trẻ khi nhìn thấy Mộc Mộc đều gọi nó là tiểu Trần Thế Mỹ! Mộc Mộc nhìn cũng không them liếc bọn họ một cái, vẫn luôn đang yên tĩnh chơi đồ của mình, nhưng trong lòng nó vẫn có 1 chuyện phiền não đó là đã nhiều ngày này Cầu Cầu không hề đi học." Trần Thế Mỹ ""Nếu như các cậu con ba chữ này, thì đừng trách tớ không khách khí!" Mộc Mộc tức giận nói!Các bạn nhỏ bị dọa sợ đến mức không dám lên tiếng, bọn họ cũng biết bạn này chính là tiểu thái tử danh giá.
″ Tiên sinh làm thế nào? Có phải lại đau đầu ?" Trước đó bác của Lý Triết Vũ cũng chính là Bạch Diệu vì lo lắng anh sẽ ngăn cản Lâm Thi Ngữ và Trác Minh Liệt đến bên nhau từ đó phá hỏng đại kế cho của ông cho nên ông ta đã sử dũng phẫu thuật để làm mất trí nhớ của anh nhưng thất bại, giờ đây Lý Triết Vũ phải hứng chịu hậu quả nghiêm trọng! "Xem ra thời gian của tôi không còn dài như tưởng tượng nữa rồi!" Cơn đau đột ngột làm Lý Triết Vũ phải ngồi xuống hít thở sâu "Có thể mang Tiểu Thi đi mà thần không biết quỷ không hay như vậy thì chỉ có thể là bang Bạch Hổ! Cậu hãy lập tức liên lạc với các huynh đệ ngày trước của tôi xem họ có thể giúp được gì hay không! Trước đây tôi chỉ muốn ngồi ghế xem hổ đấu bây giờ có lẽ không thể được như thế rồi!" Sau một cơn đau buốt Lý Triết Vũ cảm giác toàn thân mình như bị rão ra. Trợ lý nhận lệnh của anh rồi đi ra ngoài. Tại đại sạnh Trác thị vô cũng ôn nay mọi người đến đây chỉ muốn bàn về cách tống khứ cha con họ Trác . Nhất là Trác Minh Liệt, mặc dù hắn ta là người thừa kế, là tổng giám đốc nhưng của Trác Thị này, nhưng nay giang sơn đã thay đổi thì điều đầu tiên là phải đẩy hắn xuống. "Các vị xem ra vận khí của Nhà họ Trác đã hết, chúng ta cứ đi theo họ cũng chỉ tốn công tốn sức !" Một người đàn ông trung niên đứng lên. "Đúng nha, lúc đầu khuyên hắn hãy suy nghĩ kĩ rồi mới hợp tác với công ty kia thì hắn không nghe, giờ thì hay rồi!" Một người khác thêm thắt đề tài. . . Tất cả mọi người đều ồn ào nghị luận. Chợt bên ngoài xuất hiện một người đàn ông trẻ tuổi, mặc một bộ âu phục màu xanh đậm, cổ tay thêu hoa vân, thoải mái mà đi tới. Mọi người vừa nhìn thấy hắn vào thì vội vàng rối rít đứng lên. "Phùng tiên sinh!" Thì ra là Phùng Thiếu Diễm, gần như đa số cổ đông ở nơi này đều biết hắn "Cuối cùng ngài đã xuất hiện!" "Các vị, vị này là Phùng tiên sinh, là người nắm trong tay phần cổ phần lớn nhất Trác thị! Tôi xin đề bạt ngài ấy làm Tổng Tài mới của Trác Thị!" Một cổ đông đề nghị. "Nhưng bây giờ cổ đông lớn nhất Trác thị vẫn là cha con nhà họ Trác !" Có người đưa ra dị nghị. "Yên tâm đi, hôm nay chúng ta là có thể công bố người nào mới là cổ đông lớn nhất Trác thị!" Phùng Thiếu Diễm mỉm cười "Hiện nay trong tay tôi đang giữ 15% cổ phần của Trác thị, và cộng thêm 20% cổ phần của các vị thì là 45% mặc dù không hơn 50% nhưng đảm bảo có thể sánh ngang với số cổ phần của cha con họ! Mặc khác đồi hoa Tháng Năm đã chiếm 10% số cổ phần, nếu người ngày là đồng minh của chúng ta thì chúng ta thắng chắc!" "Phùng tiên sinh quả là thiếu niên anh kiệt !" Mọi người than thở "Trẻ tuổi thật là tốt!" Phùng Thiếu Diễm khẽ nhếch miệng, cần lấy cây bút ở treeb bàn bắt đầu viết….Thật ra trong lòng của hắn vô cùng lo lắng bởi vì hắn không thể xác định chính xác phần thắng trong lần này có thể có bao nhiêu. Nếu Trác Minh Liệt có thể vướt qua cơn sóng dữ này thì về sau hắn sẽ khó có được cơ hội khác. Bây giờ có thể nói hắn đem tất cả hi vọng ký thác vào đồi hoa Tháng Năm, hy vọng họ là đồng minh của hắn . "Thiếu gia bây giờ chúng ta có thể lên đường!" Thanh Long nhẹ nhàng đánh thức Trác Minh Liệt đang nhắm mắt dưỡng thần . "Mọi người đã đến đông đủ?" Trác Minh Liệt trầm giọng hỏi " Lão Trương của đồi hoa đã tới chưa?" "Đã đến sân bay rồi !" "Tốt, chúng ta lên đường!" Trác Minh Liệt đứng lên sau đó lại hỏi " Vết thương của Chu Tước ra sao rồi?" "Còn phải nghỉ ngơi vài ngày nữa cũng may phát súng kia không bắn vào chỗ trọng yếu" Trác Minh Liệt ừ một tiếng rồi lên xe. Mười lăm phút sau, Trác Minh Liệt đến Trác thị. Phóng viên lập tức ùa đến như bày ong vỡ tổ. "Trác tiên sinh xin ngài hãy nói một chút…..!" "Trác tiên sinh…." Đây là lần đầu tiên anh xuất hiện sau chuyện đính hôn với Tiểu Thi vì vậy phóng viên không thể bỏ qua cơ hội. Nhưng vì ngại đám người đeo kính đen mặc áo đen kia nên bọn họ cũng không dám lỗ mãng. Những cổ đông gió chiều nào theo chiều đó vừa nhìn thấy Trác Minh Liệt tới lập tức bày ra bộ mặt " Anh nợ tôi mấy triệu" giống nhau. Trác Minh Liệt liếc nhìn bọn họ cười lạnh một tiếng " Xem ra các vị đã không muốn theo tôi, tôi mới rời khỏi đây mấy ngày mà đã thay tôi tìm chủ mới cho công ty?" Phùng Thiếu Diễm đang định viết gì đó vừa thấy nghe anh ta nói như vậy chợt ngừng lại. Trác Minh Liệt nói xong lạnh nhạt, sự bình tĩnh này…, mặc dù đó là bản chất của anh ta nhưng quá bình tĩnh như vậy làm cho hắn hơi sợ hãi. "Trác tổng giám đốc đã lâu không gặp !" Hắn sửa lại vạt áo rồi đứng lên. Trác Minh Liệt cúi đầu cười lạnh "Phùng Thiếu Diễm, thật sự tôi không nghĩ anh có bản lãnh như vậy! Chắc hẳn nhà họ Thẩm đã cho anh không ít chỗ tốt chứ? Cũng đúng thôi ngay cả con gái cũng đưa cho anh rồi !" Nói đến Thẩm Tử Quân sắc mặt của Phùng Thiếu Diễm hơi đổi "Trác tổng giám đốc chúng ta nên nói về chính sự đi! Hiện nay tôi thay mặt các cổ đông nói một chút tình hình về công ty! Hạng mục số ba đã chiếm gần hết số tiền trong ngân sách của chúng ta, chúng tôi cho tất cả chuyện này đều là do quyết sách sai lầm của ngài, cho nên Hội Đồng Quản Trị quyết định ngài sẽ không đảm nhiệm chức vị tổng giám đốc nữa" "Vị trí này tôi cũng không quá lưu luyến nhưng vấn đề là các người nghĩ muốn tôi xuống như vậy không phải là quá dễ dàng hay sao!" Trác Minh Liệt cười như không cười "Cổ phẩn ở trong tay tôi và các người ngang nhau đồi hoa Tháng Năm nắm 10% nếu họ theo các người thì các người hơn tôi ? Nhưng ngộ nhỡ…" Anh cười, hai nụ cười liên tục này khiến cho Phùng Thiếu Diễm hoàn toàn mất đi lòng tin, trong lòng bàn tay nắm chặt bắt đầu toát mồ hôi. Trác Minh Liệt ngồi xuống "Người của đồi hoa cũng đang đến đây, chúng ta hãy cùng chờ kết quả!" "Theo cùng đến cùng!" Phùng Thiếu Diễm cũng ngồi xuống. Thời gian từng giây từng phút trôi qua, ngoài cửa phóng viên đến càng ngày càng nhiều, dường như bọn họ đang đợi chờ một tin tức truyền kì ra đời. Vậy mà người của đồi hoa Tháng Năm mãi vẫn chưa xuất hiện, bàn tay Trác Minh Liệt nắm chặt, anh rất lo lắng lão Trương bên kia xảy ra chuyện ngoài ý muốn!
Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh Chương 9 lưu lại Thiển Khuynh Thành 21/11/2013 “Như thế nào đứa bé kia tìm được chưa? “Trác Minh Liệt hỏi phụ tá.“Tổng giám đốc chúng tôi đã tìm khắp nơi này nhưng không phát hiện ra bé trai mà ngươi nói”“Các anh thật vô dụng! !” Trác Minh Liệt lạnh lùng nhìn phụ tá một cái “Tiếp tục tìm cho tôi tìm cho đến khi tìm được mới thôi! Đi ra ngoài!”“ Vâng thưa tổng giám đốc” phụ tá nơm nớp lo sợ rời đi.“Các anh muốn làm cái gì? “Bị đuổi theo một đoạn đường cuối cùng cảnh sát cũng phát hiện ra chiếc xe thể thao phía sau vì vậy đem xe cảnh sát sang bên đường dừng lại.“Thật xin lỗi cảnh sát tiên sinh “Tiểu Thi nói không mạch Vũ đem Tiểu Thi kéo ra phía sau “Thật xin lỗi cảnh sát tiên sinh chuyện là như vậy. “Lý Triết Vũ đem tất cả mọi chuyện nói rõ cho vị cảnh sát mặc dù bị cảnh sát phê bình nhưng anh ta vẫn đem Cầu Cầu trở lại.“Các anh làm ba mẹ kiểu gì mà lại không chú ý quan tâm đến đứa bé!”“Thật xin lỗi làm phiền anh rồi !” Tiểu Thi đỏ mặt cúi người để tránh cho giao thông bị bế tắc cảnh sát yêu cầu Triết Vũ lập tức lái xe đi. “Cầu Cầu con thật quá đáng, tại sao lại có thể chạy khắp nơi một mình con biết không biết mẹ và chú Triết Vũ rất lo lắng không! “Tiểu Thi bắt đầu quở trách Cầu Cầu.“Thật xin lỗi“ Cầu Cầu im lặng đầu nhỏ cúi xuống ” Cầu Cầu lần sau sẽ không làm như vậy nữa Tiểu Thi mẹ không cần tức giận có được hay không? Còn có chú Triết Vũ ““Không sao Cầu Cầu. Lần sau không như vậy là tốt rồi con còn nhỏ một mình đi khắp nơi rất nguy hiểm sẽ bị lạc đường đó!”“Chú à chú có biết về bộ đồ chơi kia siêu cấp bảo bối không thật là bộ đồ chơi gây ấn tượng nha!” Cầu Cầu hai mắt tỏa ánh sáng.“Vậy sao vậy bây giờ chúng ta đi mua ngay!” Lý Triết Vũ quay đầu xe hướng Trác thị mà đi món đồ giữ độc quyền được bán hàng ở đó“Thật xin lỗi tiên sinh. Bộ đồ chơi này bây giờ còn chưa chính thức đưa ra thị trường “Cô bán hàng ngượng ngùng nói.“Trên TV quảng cáo không phải nói đã cho ra ngoài một vài bộ sao? Bao nhiêu tiền tôi cũng có thể mua tôi muốn có nó ngay bây giờ!” Lý Triết Vũ mỉm cười kiên quyết nói. Đối với ngoại lệ này cô nhân viên chỉ có thể gọi điện thoại cho công ty. Bởi vì dù sao bộ đồ chơi này từ thiết kế đến lúc bắt đầu khởi công đều do Trác Minh Liệt tự mình phụ trách cho nên điện thoại rất nhanh chuyển tới chỗ của anh.“A người nào giọng điệu lại lớn như vậy!” Trác Minh Liệt cười lạnh hỏi.“Tổng giám đốc bây giờ chúng tôi vẫn chưa biết lai lịch đối phương là gì . tôi lo lắng bọn họ là tới dò thăm của chúng ta , tổng giám đốc người xem hiện tại chúng tôi phải làm như thế nào?”“Không bán!” Trác Minh Liệt cúp điện thoại.“Thật xin lỗi tiên sinh quản lý chúng tôi nói bộ đồ chơi này tạm thời không bán, bộ duy nhất bây giờ đang ở chỗ tổng giám đốc chúng tôi!” “Cái gì? Trác thị đúng không? Vậy tôi trực tiếp đi tìm tổng giám đốc các anh!” Lý Triết Vũ qua nói với Tiểu Thi sẽ phải đi ra ngoài lại bị Tiểu Thi kéo lại “Triết Vũ anh đang làm cái gì vậy. Bây giờ không mua được cũng không sao đừng làm khó người khác !”“Tiểu Thi anh vừa nhận được thông báo tổng bộ là anh sữ tạm ngừng công tác ở bên này, ngày mai phải trở về tổng bộ báo cáo cho nên chúng ta sẽ lập tức phải về Canada rồi.” Lý Triết Vũ không dám nhìn ánh mắt của Tiểu Thi nói.“Cái gì? Vừa mới tới mấy ngày lại muốn trở về! Triết Vũ em có thể ở lại được không ? Em phát hiện ra em thật sự vô cùng thích nơi này, giống như trước đây em đã từng sống tại nơi này thật lâu. Em và Cầu Cầu ở chỗ này chờ anh trở lại anh nói có được hay không?”“Không thể! “vẻ mặt Lý Triết Vũ hốt hoảng ôm lấy Cầu Cầu kéo Tiểu Thi ra người không cần kéo Tiểu Thi như vậy mẹ sẽ đau!” Cầu Cầu kháng nghị.“Tiểu Thi em bây giờ là vị hôn thê của anh. Đương nhiên em sẽ đi theo anh!”“Từ trước đến giờ em vẫn luôn nghe lời anh hiện tại em muốntự mình làm chủ một lần. Em thích nơi này em muốn ở lại. Triết Vũ anh không thể nhân nhượng cho em một lần sao?” Tiểu Thi van xin...Chương 10 tặng hoatiếp nhé Bạn đang đọc truyện trên
vợ trước của tổng giám đốc máu lạnh