vạn kiếp yêu em 2 chương 71
Chồng Yêu Khó Chiều - Chương 68. Cuộc Hôn Nhân Đẫm Nước Mắt - Chương 68. Khoáng Dã Như Phong - Chương 5 Chương 71. Xem thêm. Trinh thám . Mặt Trái Của Ánh Sáng - Chương 13 Xem thêm. Light Novel . Chủ Hệ Thống Nói Tôi Là Người Tình Kiếp Trước - Chương 20. Legend Of The Mystery
Q2- Chương 78: Để chị lo cho em; Q2- Chương 79: Trẻ nhỏ tập yêu; Q2- Chương 80: Về nhà; Q2-Chương 81: Hồng nhan xưa; Q2- Chương 82: Hồng nhan xưa (2) Q2- Chương 83: Gia hòa vạn sự hưng; Q2- Chương 84: Mạn Hy lên chức; Q2- Chương 85: Hội độc thân hoàng kim (Hoàn) Ngoại truyện: Ván cờ
Chương 1-2: Giao Nhân Vong Mạng. Chương 2: Ngự Yêu Cốc Vong Mạng. Chương 3: Tương Đấu Vong Mạng. Chương 4: Tương Tự Khốn Cảnh Vong Mạng. Chương 5: Tuyết Tam Nguyệt Vong Mạng. Chương 6: Đại Hải Chi Hồn Vong Mạng. Chương 7: Ngạnh Cốt Thủ (Cứng Đầu) Vong Mạng. Chương 8: Bí
Chương 7-2: Em trai Nghiêm Thanh. 2020-03-03 15:21:37. Chương 16. 2020-03-03 15:21:37. Bạn đang đọc bộ truyện Trao Đổi Yêu Đương Với Thầy Giáo của Tích Hòa tại Truyenonline123.net . Bộ truyện Trao Đổi Yêu Đương Với Thầy Giáo thuộc thể loại (Sủng) là Sự kết hợp độc đáo
Ta là này chư thiên vạn tộc kiếp! #55: Người thiện lương đáng yêu nhất #56: Hoài nghi nhân sinh #57: Nhặt được không nhất định chính là ngươi #69: Nắm nát tâm (2) #70: Ly hương #71: Ai mà tin a! #72: Tập kích, giết ngược lại (1) #73: Tập kích, giết ngược lại (2)
Theo triết lý Nhân Quả của Phật giáo, thì vạn vật do duyên hợp sinh ra, chứ không phải do một đấng vạn năng nào sinh ra, hội đủ điều kiện, vạn hữu mới được thành hình, nếu thiếu một nhân duyên nào thì cũng không thể sinh ra được.
Evay Vay Tiền. Bì Bì nôn thốc nôn tháo dưới gốc cây chừng năm phút, đến khi thứ chất lỏng cuối cùng trong dạ dày cũng bị nôn sạch ra, cô mới quay người trở lại. Không khí vốn mang một mùi chua nồng kỳ lạ, thoáng chốc đã bị nuốt chửng bởi mùi của đất bùn và lá cây. Lúc này, Bì Bì mới phát hiện trên cổ tay mình in hằn hai vết trói rất sâu, rướm máu, đau như dao cứa. Hạ Lan Huề đứng cách đó không xa, im lặng nhìn về phía trước, nhíu mày đăm chiêu. Bì Bì cho rằng, nhìn thấy mình trong bộ dạng này, Tế ti đại nhân ít nhiều gì cũng sẽ có chút xót thương. Thế nhưng, khi cô đi đến trước mặt anh, anh ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt vô hồn trống rỗng, vẻ mặt thờ ơ, dưới khóe môi ẩn giấu một nụ cười chế nhạo.“Thần kinh của em lúc nào cũng yếu ớt như thế sao?” Anh hỏi Bì không trả lời, chỉ ngơ ngẩn nhìn anh, trong lòng buồn rười rượi. Tế ti đại nhân không còn quan tâm đến cô nữa rồi. Nếu cô không giữ chiếc chìa khóa nọ, chắc ngay cả nói chuyện với cô anh cũng không có đủ kiên nhẫn. Thật ra, đây là vấn đề mà Bì Bì vẫn luôn tự hỏi mình. Nếu không có Tuệ Nhan, không có khoảng thời gian khắc cốt ghi tâm trong quá khứ đó, lúc đi trên đường, Hạ Lan Huề liệu có liếc nhìn một cô gái hết sức bình thường như cô nhiều hơn một ánh mắt?Một Tế ti đại nhân chỉ xem cô như cỏ rác, một Tế ti đại nhân thấy chết không thèm cứu, vậy mà cô còn muốn tranh thủ tình yêu của anh nữa sao?Nước mắt đã viền quanh hốc mắt, nhưng cô cố kìm lại, ngăn không để nó rơi.“Rốt cuộc, trước đây tôi đã coi trọng em ở điểm nào?” Anh lạnh lùng hừ một tiếng, mặt lộ vẻ xem thường, “Em béo như thế, xấu xí như thế, đã vậy còn nhát gan như thế. Em không biết nôn mửa trước mặt Tế ti đại nhân là chuyện rất thất lễ sao?”“…”“Lần sau nếu muốn nôn, trước tiên phải đào một cái hố, sau khi nôn xong phải lấy đất lấp lại, nhớ chưa?”Bì Bì không còn gì để nói. Mặc dù trước đây, khi Hạ Lan Tĩnh Đình nói chuyện cũng không buông tha cho bất cứ ai, nhưng đối với cô, anh vẫn luôn lịch sự. Thậm chí những lúc rất giận cô, muốn mắng cô, anh cũng lòng vòng chứ không nói thẳng. Ánh mắt anh dành cho cô cũng hoàn toàn không giống với người trước mặt này. Tuy ban ngày không nhìn thấy gương mặt cô, nhưng thần thái của anh đầy biểu cảm, lời nói luôn chan chứa sự trìu mến, yêu thương. Đối với tính tình bướng bỉnh và hành động theo cảm hứng của cô, anh lại càng thêm bao dung và chiều chuộng, anh cho rằng một cô gái sinh ra vốn phải nên như vậy. Hạ Lan rất ít khi cất lời khen ngợi một cách lộ liễu, nhưng anh lại nhiều lần nói thích mùi hương của Bì Bì. Vả lại còn nói trong tộc Hồ, mùi của người phụ nữ hấp dẫn hơn nhiều so với vẻ đẹp của họ. Suy cho cùng, những gương mặt con người có được sau khi tu luyện đó không phải là diện mạo vốn có của họ, chỉ có mùi hương mới là thứ mãi mãi không thay đổi mà thôi. Nghĩ vậy, Bì Bì bèn đi đến kết luận Hạ Lan Huề này rất có khả năng là một kẻ giả mạo, mình không cần phải ôm ấp kỳ vọng với anh ta, càng không cần phải quá khách sáo với anh Bì đưa hai tay lên xoa thắt lưng, ngẩng cao đầu, đi đến trước mặt Hạ Lan Huề, chậm rãi nói “Thứ nhất, tôi không phải là động vật họ mèo. Thứ hai, anh nói rằng tôi thất lễ? Nói tôi xấu xí? Nói tôi béo?… Tế ti đại nhân, cho tôi hỏi lễ độ của anh ở đâu?… Tôi – Quan Bì Bì – không phải người mà anh có thể tùy tiện sỉ nhục!”Cằm anh cũng giương lên, gần như chọc vào trán cô “À ha, Quan Tiểu Thư. Vừa mới thoát chết đã có sức cãi nhau rồi nhỉ? Khi nãy, là ai đã van xin tôi cứu mạng? Là ai nói sẽ nghe lời phu quân? Là ai cho tôi lời hứa quý báu của mình?… Tôi không hề sỉ nhục em, tôi chỉ đang nói sự thật.”“Có một lời nói thật còn khó nghe hơn nữa là anh là một người mù.”Anh dùng một tay kéo cô lại gần “Em không hiểu cụm từ chí tôn vô thượng’ nghĩa là gì ư?” “Có nghĩa gì, anh nói xem!”“Nghĩa là, bất kể tôi nói gì, em đều phải ngoan ngoãn nghe theo…”Anh ta còn chưa dứt lời, thì “Bốp!” một tiếng. Bì Bì đã giáng lên mặt Tế ti đại nhân một cái bạt tai thật vang dội. Năm dấu ngón tay hiện lên rõ mồn một. Hạ Lan Huề kinh ngạc đến ngây người, dường như trong đời anh ta chưa từng bị ai đối xử như vậy, khiến anh ta quên cả hít thở một lúc lâu. Bì Bì nhìn thẳng vào anh ta không một chút sợ hãi, thái độ muốn bất chấp tất cả liều mạng với anh Lan Huề đưa hai tay lên bóp cổ cô, nhưng chưa kịp vận sức thì bỗng nghe thấy một tràn cười vọng tới. Anh ta hơi nới lỏng tay, Bì Bì liền nhân cơ hội lùi về phía sau một bước. Quay lại nhìn, Kim Địch không biết đã đến từ lúc nào. Có thể thấy, anh ta đang cố nhịn cười, nhưng không nhịn được nữa mà cười thành tiếng.“Thì ra trên đời này, thật sự có một người không sợ Tế ti đại nhân nổi giận cơ đấy.” Kim Địch Lan Huề sờ lên mặt mình, chừng như cảm thấy tranh cãi với Bì Bì là một việc hạ thấp nhân phẩm, vì vậy bèn quyết định không thèm để ý đến cô nữa. Thế nên, anh ta bỏ qua Bì Bì, đi đến trước mặt Kim Địch.“Cô ấy sao thế? Bị ai bắt cóc à?” Kim Địch để ý đến vẻ nhếch nhác của Bì Bì, hỏi.“Sa Lan Phương thị.”“Ồ, bọn họ? Tôi trông thấy Linh Thước, còn tưởng đó là Thanh Tang nữa chứ.”“Có cả người của Thanh Tang. Người trong tộc của cậu không phải luôn hoạt động ở phương Bắc sao?”.“Là tôi mời họ tới đấy, cứ tưởng cuối tuần họ mới đến, ai ngờ đến nhanh vậy.”“Cậu? Mời hắn ta?”“Phương Tôn Mi là chiến binh đệ nhất của Sa Lan tộc. Mấy người em của anh ta cũng rất lợi hại, càng nhiều người hỗ trợ càng tốt mà.”Hạ Lan Huề ngẫm nghĩ một lúc, nói “Ừ, chúng ta còn trống mấy phòng, để họ đến ở đi.” Anh vừa nói vừa cùng Kim Địch đi ra phía bìa rừng. Vừa đi được vài bước, phát hiện Bì Bì không đi theo, anh ta liền quay lại. Bì Bì vẫn đang tức giận đứng nguyên tại chỗ.“Em không theo tôi về nhà sao, Bì Bì?” Hạ Lan Huề Bì kiên quyết lắc đầu.“Tại sao?”“Nếu tôi hiểu không sai, có phải anh muốn đưa Sa Lan Phương thị về ở chung với chúng ta không?”“Có vấn đề gì à?”“Có chứ! Tôi không đồng ý!”“Em có thể nghe lời chút xíu không?” Tế ti đại nhân mất hết kiên nhẫn, khẽ quát.“Không thể!” Bì Bì đanh mặt “Đó là nhà của chồng tôi để lại cho tôi, tôi có quyền định đoạt. Rốt cuộc anh có phải chồng tôi hay không, tôi không dám chắc. Nhưng dựa vào việc anh đã cứu mạng tôi, tôi có thể giữ anh và bạn anh ở lại. Nhưng anh em nhà Phương thị thì Không! Thể! Được!”Tê ti đại nhân nhìn cô lạnh nhạt “Giữ lại? Quan Bì Bì, em nói cho rõ ràng vào, em đã tốn một đồng nào vào bất động sản đó chưa? Cho em ở không bấy lâu nay, tôi vẫn chưa thu tiền thuê của em đấy! Vậy mà em lại nghĩ chúng tôi đến đây để cướp tài sản của em? Em có học toán không?”.“Tôi không biết số học, nhưng tôi không phải kẻ ngốc!” Bì Bì khoanh tay, trừng mắt nhìn họ. “Các anh dọn đến, chẳng qua vì muốn ăn thịt tôi thôi!”Hạ Lan Huề mỉm cười. Kim Địch cũng cười. Hai người đều không nhịn được cùng cất tiếng cười Bì xụ mặt xuống, đưa tay ra “Trả cái gương lại cho tôi.”“Nếu là tới ăn em, vậy chắc chắn sẽ không trả gương lại cho em đâu, Quan tiểu thư.” Hạ Lan Huề nói “Tôi đã ném nó đi rồi.”“Ngoài cái đó ra tôi còn có…”“Mỡ rồng, Thạch chiếu?” Hạ Lan Huề cười nói “Cái hộp đặt trong tủ trong phòng tắm kia?… Cũng ném luôn rồi.”“Anh…”.“Rốt cuộc em có về nhà với tôi không?”“Không!”Hạ Lan Huề không thèm nhiều lời, đi đến vác cô lên, sải bước về phía trước.“Thả tôi xuống! Hạ Lan Huề, mau thả tôi xuống! Anh là đồ hồ ly thối tha! Hồ ly đáng chết!” Bì Bì ra sức giãy dụa trên vai anh, kêu la inh ỏi, hết đấm đá lại cấu cào. Hạ Lan Huề chẳng thèm đếm xỉa tới, chỉ lo tán gẫu với Kim Địch.“Bọn Đầu Hổ bang đến rồi?”“Đích thân đại ca của chúng đem tiền trả lại.” Kim Địch nói.“Ừ!”“Còn hỏi chúng ta một năm muốn biếu bao nhiêu, tôi nói một trăm vạn.”“Không tệ.”“Thả tôi xuống!” Bì Bì hét lên.“Nhớ đừng làm lớn quá.” Hạ Lan Huề dặn dò.“Thả tôi xuống!” Bì Bì lại kêu.“Biết rồi.” Kim Địch đáp.“Để tôi xuống!” Để tôi xuống!” Mặc cho Bì Bì có kêu la thế nào, Hạ Lan Huề vẫn coi như đang khiêng một bao bột, đi một mạch tới bìa rừng. Bì Bì nổi giận há miệng cắn mạnh một cái vào vai anh.“Á!” Hạ Lan Huề đau đớn kêu, cuối cùng cũng thả Bì Bì xuống.“Quan Bì Bì!” Tế ti đại nhân nổi cáu “Tôi chưa cắn em thì thôi, sao em lại đi cắn tôi? Kim Địch, cậu đói bụng rồi phải không?”“Rất đói.”Câu này không phải nói dối, Bì Bì cúi nhìn chiếc nhẫn trên tay, chiếc nhẫn có màu đỏ chói.“Vậy cậu ăn cô ấy đi.”Hạ Lan Huề và Kim Địch đồng loạt nhìn về phía Bì Bì, vẻ mặt rất nghiêm túc, hơn nữa, họ đều đang nhìn về phía bụng cô.“Sao tôi lại không biết xấu hổ mà ăn một mình chứ?” Kim Địch nói “Hay là chúng ta cùng ăn đi?”Hạ Lan Huề thở dài “Gặp phải một người phụ nữ không biết nghe lời, cách duy nhất để giải quyết rắc rối đó chính là xơi tái cô ấy đi.” “Ngài nói rất đúng. Tôi không nhớ là đã ăn bao nhiêu…”Hai người anh hỏi một câu tôi đáp một câu hệt như đang tấu hài kịch. Bì Bì nghe mà tê dại cả đầu, khắp người run khan. Bì Bì vội vàng lấy trong túi ra một chai thuốc, ngửa đầu bỏ vào miệng hơn mười viên Ngưu Hoàng giải độc hoàn, nhai mạnh mấy cái rồi nuốt xuống. Sau đó, cô ném bình thuốc xuống đất “Uống rồi, uống rồi đó. Dù các người có ăn tôi, Quan Bì Bì tôi cũng phải khiến các người ăn không ngon miệng, ăn phải ói ra, ăn không tiêu hóa được!”Câu này không phải nói ngoa, hai người đàn ông đồng thời im Bì cảm thấy mình đã đe dọa được bọn họ. Đúng lúc đó, cô nghe bụng mình bắt đầu kêu. Cô trợn mắt nhìn hai người đàn ông đứng trước mặt. Mười viên Ngưu Hoàng giải độc hoàn này Tế ti đại nhân không thể tiêu hóa được, mình dĩ nhiên cũng không tiêu hóa được. Dạ dày quặn đau, cô ôm bụng, thoái lui hai người đàn ông kinh hoảng nhìn cô.“Quan Bì Bì, em muốn làm gì thế?” Hạ Lan Huề hỏi.“Cô sẽ không… đi… ở trước mặt chúng tôi đấy chứ?” Kim Địch thốt Bì quả thật muốn khóc “A, a, a… Hạ Lan Huề, anh mau tìm WC giúp tôi đi…”“Tìm WC thì không kịp nữa, giúp em đào một cái hố còn nhanh hơn đó.” Hạ Lan Huề nói.“Khéo ghê, tôi còn hai tờ khăn giấy đây này. Để lấy cho.” Kim Địch từ khi Hạ Lan Huề giúp Bì Bì đào cái hố đó, Bì Bì cảm thấy, suốt cuộc đời này, cô sẽ không có cách nào ngẩng đầu lên trước mặt anh tavà Kim địch được nữa. Vậy nên cô đành ngoan ngoãn đi theo sau Hạ Lan, ngượng ngùng không dám mở miệng nói chuyện, thậm chí cũng không dám đi gần anh ta. Nhớ đến khứu giác vô cùng nhạy cảm của Hạ Lan Huề, cô có cảm giác… với anh ta, về bản chất, mình chính là một tòa WC di động. May mắn là cả hai người đàn ông đều không ai lấy việc đó ra để chọc ghẹo cô. Nhưng nó sẽ trở thành trò cười, suốt đời này… cũng đừng mong xóa sạch…! Bì Bì ngao ngán đến bìa rừng, Bì Bì trông thấy Hạ Lan Huề bước tới trước mở cửa chiếc xe Audi đậu bên kia đường. Cô ngẫm nghĩ một lúc, đột nhiên dừng lại, nói lớn “Hạ Lan, Kim Địch, nếu các anh đã nhất định phải ở trong ngôi nhà trên phố Nhàn Đình, vậy thì cứ ở đi. Người của nhà họ Phương muốn đến đó ở cũng được. Dù sao, tộc Hồ của các anh cũng cần một nơi để tụ tập.”“Vậy mới phải chứ,” Hạ Lan Huề có phần dịu giọng hơn, bước đến xoa đầu cô “Bì Bì, em giỏi lắm.”Bì Bì hất tay anh ra “Các anh tới đó ở, còn tôi dọn đi. Mọi thứ ở đó đều thuộc về anh. Tôi chỉ có một yêu cầu duy nhất từ giờ trở đi, anh không được quấy rầy cuộc sống của tôi nữa.”“Hừ, em thật sự cho rằng, chúng tôi muốn quấy rầy em lắm sao?”Bì Bì lấy ra một chiếc chìa khóa, ném sang cho anh “Thứ mà anh muốn có chính là nó phải không? Cầm lấy đi. Anh đã cứu mạng tôi, tôi tặng chìa khóa cho anh đấy. Chúng ta coi như không ai nợ ai, coi như chưa từng quen biết nhau, được chứ?”“Tốt thôi.” Hạ Lan lạnh nhạt nói “Bì Bì, em chắc rằng từ nay về sau em sẽ không bao giờ đến tìm tôi nữa chứ?”“Chắc chắn. Tế ti đại nhân, chúng ta hãy quên nhau đi!”“Tạm biệt.” Hạ Lan Huề tao nhã đưa tay bắt tay Bì Bì, “Quen biết em là vinh hạnh của tôi.”“Tạm biệt, quen biết anh là tai họa của tôi.”Hạ Lan Huề không chút lưu luyến bước vào xe, chiếc xe lập tức phóng đi. Bì Bì quay người đi theo hướng ngược lại.
Tác giả Thể loại Ngôn Tình, Huyền huyễnNguồn đàn truyệnTrạng thái FULLSố chương 20Ngày đăng 3 năm trướcCập nhật 3 năm trước Truyện Vạn Kiếp Yêu Em 2 là một truyện mới tiếp nối với phần 1 của truyện trước, tiếp theo truyện Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em truyện hứa hẹn những tình huống bất ngờ, những tình huống khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào. Truyện tình mới của tác giả Thi Định Nhu gửi đến bạn đọc câu chuyện tình yêu đầy mật ngọt nhưng mang theo chút nhớ nhung, chút phảng phất lo lắng, chút đọng chút lay động... Khi một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ mà nhắc đến hoa, hầu hết là có ý tán tỉnh. Trong lòng Bì Bì thì đã tràn trề hứng thú. Khiến cô không kìm được, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, nhìn anh một cách tham lam. Là anh, chính là anh, là Hạ Lan của cô, là Hạ Lan si tình, Hạ Lan lạnh lùng kiêu ngạo, Hạ Lan thần thái sáng ngời, Hạ Lan mãi mãi thanh xuân của cô. May mà khuôn mặt này lúc nào cũng đeo kính, nếu không sẽ thu hút biết bao nhiêu sự chú ý chứ!Anh đưa ra câu trả lời đầy huyền bí “Là gặp gỡ hạnh phúc.”. Nắng mùa đông mang theo cái rét lạnh muốn rùng mình. Bầu trời trong không một gợn mây, xanh thẳm như trời hè. Chủ nhật ở thành phố nhỏ chẳng sầm uất mấy, người đi trên phố chẳng có là bao, dáng đi tuy vội vàng nhưng lại mang vẻ lười biếng. Hai bên đường là những quán mỹ thực, trên mỗi quán đều có một đám hơi nước bốc lên. Bì Bì không kìm lòng được nhớ về ngày đầu gặp gỡ Hạ Lan Huề, cũng là một ngày mùa đông như vậy.
Dưới sự tổng hợp lực của cánh đàn ông và các nhân viên đội phòng cháy chữa cháy, cuối cùng ngọn lửa cũng được dập tắt sau khi đã thiêu rụi năm căn phòng ở gian chính. Đám cháy có mặt đội cứu hỏa, tất nhiên thu hút cả cảnh sát và an ninh khu vực, ngay cả ban quản lý khu vực cũng phái người đến, và hiễn nhiên không thể vắng bóng phóng viên truyền hình. Mọi chuyện cứ thế mà trở nên ồn ào, là tiêu đề nóng hổi trên bản tin 12 giờ trưa của thành phố C. Hạ Lan Huề không chịu tiếp khách, Bì Bì với thân phận chủ nhà, đành phải ra mặt giải thích nguyên nhân rằng nhà thắp nến, lửa chẳng may leo sang rèm, nên mới gây ra đám cháy không có thương vong gì, gia đình bị cháy lại mua bảo hiểm, hàng xóm chỉ sang hỏi han an ủi đôi ba câu, sau đó nhanh chóng kéo nhau giới bên ngoài dẫu xảy ra chuyện gì, Tế ti đại nhân vẫn là Tế ti, vị trí lãnh đạo không thể bị lung lay. Ví dụ như, trong khi tất cả mọi người trong tứ hợp viện đều bận rộn, người thì dọn dẹp hiện trường, người thì thu gom rác rưới. Phương Tân Lai bị mất một bàn tay, vẫn tham gia làm việc. Chỉ mỗi mình Hạ Lan Huề, hai tay đút túi quần, ngồi trên ghế mây nhìn mọi người tất bậc. Y như hết thảy chẳng liên can gì đến mình. Tất nhiên, anh ta sẽ nói là mình không nhìn thấy, chẳng giúp được gì mà chỉ thêm phiền phức mà thôi. Nhưng anh ta lại nhớ sai bảo Bì Bì như cu li, lúc thì sai cô kiểm tra kho, lúc thì bắt cô khiêng hơn ba chục cái bao ra hậu viện. Chuyện này nói gì thì nói cũng là do mình mà ra, Bì Bì thấy hổ thẹn lương tâm nên chỉ biết răm rắp làm theo. Chạy tới chạy lui một hồi đã trôi qua buổi sáng, vừa đến 12h, Chung Nghi trong nhà bếp thò đầu ra, gọi “Tới giờ cơm rồi…”Lúc đó, Bì Bì đang khiêng một bao khoai tây, bụng đã đói đến bủn rủn chân tay, nghe gọi liền quăng bao khoay tây xuống, đi về phía nhà bếp, thì bị Hạ Lan Huề gọi lại “Đúng lại! Thủ phạm phóng hỏa còn muốn ăn cơm à?”“Tôi đói rồi!”“Em còn mặt mũi mà ăn à?”“Tôi đói rồi!”“Làm xong việc mới được ăn!”“Tôi…”“Không cho ăn, đi làm đi!”Bì Bì bực bội vác bao khoai tây lên vai tiếp tục đi về phía sau viện. Mới đi được vài bước, đằng sau lại có người kêu “Bì Bì!” Quay lại nhìn, thì ra là Kim Địch. “Mẹ cô đến thăm cô kìa.” Anh ta Bì vội bỏ bao khoai tây xuống, đi ra cửa. Băng qua sân đình, xuyên qua hành lang, lúc bước qua cửa thùy hoa thì có người đuổi kịp cô, với tay kéo cô lại. Hạ Lan Huề nói “Chúng ta cùng đi.”Mẹ Bì Bì quả thật đang đứng bên ngoài cổng, lo lắng nhìn vào trong, nhưng bị bức bình phong chắn giữa, nên chẳng nhìn thấy gì. Bì Bì chưa kịp mở miệng, người đi cùng đã thân thiết kêu “Mẹ, sao mẹ lại đến?”“Nghe nói nhà các con bị cháy, mẹ sang xem thử, không sao chứ?”.“Dạ không sao.” Bì Bì trả lời.“Mẹ, vào trong ngồi đã. Chúng con đang ăn trưa, mẹ đến thì cùng ăn với chúng con luôn!” Tế ti đại nhân bỗng dưng trở nên thật hiếu khách, dìu tay mẹ Bì Bì định dẫn bà vào biết giả vờ thật đấy! Bì Bì mắng thầm. Cô cũng không muốn mẹ vào làm mọi việc phức tạp hơn, định nói, thì mẹ cô đã xua tay liên tục, sau đó đưa cho cô một cái túi “Các con bình an là tốt rồi, mẹ không vào đâu. Chiều mẹ còn phải đi làm, taxi đang đợi ngoài đường. Bì Bì, đây là tương đậu bà nội làm cho con, còn cái này là canh ngân nhĩ. Con cất để ăn từ từ. Nhìn con kìa, khí sắc tốt hơn rồi, không biết nhờ Hạ Lan biết chăm sóc? Hay là nhờ sức mạnh của tình yêu đây!”Mẹ Bì Bì nhìn Hạ Lan Huề, không giấu được niềm vui và sự yêu quý toát ra trong ánh mắt. Hạ Lan Huề cười nhẹ, như ngầm thừa nhận.“Bì Bì, con đi theo mẹ, mẹ có chuyện muốn nói với con.”“Dạ, để con tiễn mẹ…. Hạ Lan, anh mau đi dọn nhà đi, ngói vỡ ngỗn ngang đầy đất đấy!”.” Bì Bì kéo tay mẹ, bước nhanh ra ngoài cửa, Hạ Lan Huề không hề ngăn cản, vẫy tay chào, nói “Mẹ, mẹ đi thong thả.”Hai mẹ con ngoặc qua góc đường, mẹ Bì Bì chợt đứng lại “Bì Bì, mẹ tới tìm con là có chuyện khác. Có người muốn gặp con.”“Gặp con? Ai vậy?”“Một anh chàng rất được, mẹ không biết cậu ta, cậu ta nói quen con, có một chuyện quan trọng muốn nói với con.”“Sao mẹ không dẫn anh ta đến đây?”“Cậu ta muốn tự nói với con.” Mẹ Bì Bì nhỏ giọng đáp. Một chàng trai trẻ bước ra từ sau một thân cây. Dáng người cao dong dỏng, mặc một chiếc trenchcoat đen tuyền, làm tôn lên đôi chân dài, gương mặt nhỏ nhắn, da trắng trán cao, với một đôi mắt sáng đầy trí tuệ, bề ngoài không quá hai mươi, mỗi cử chỉ đều toát lên vẻ lịch lãm sang trọng, trên thắt lưng có đeo một cây clarinet dài. Bì Bì đã từng gặp anh ta, anh ta chính là Quan Bì Bì hiểu ý lặng lẽ lên xe về. Chàng trai mặc đồ đen hướng về phía rừng cây mà đi, ra hiệu bảo Bì Bì đi theo. Hai người đi mãi vào tận sâu trong rừng mới dừng lại. Chàng trai quay lại, lẳng lặng nhìn cô, như thể đang xác minh thân phận, rồi đột ngột quỳ xuống, cúi đầu chào “Hữu tế ti – Quan Hạt cầu xin lời chúc phúc của phu nhân.”Bì Bì chạm nhẹ tay lên đầu anh ta một cái.“Cám ơn.” Anh ta đứng dậy, nhìn cô, nói “Phu nhân vẫn tốt chứ?”Bì Bì trong lòng đầy hoài nghi “Anh… Sao anh biết tôi là phu nhân?”“Trên người phu nhân có mùi hương của điện hạ.”“…Điện hạ?”“Vương thất xưa nay chưa bao giờ tùy tiện hạ hương, trong thế giới của hồ tộc chúng tôi, hạ hương đồng nghĩa với sắc phong, người chính là chính thê của điện hạ, Vương phi Hồ tộc.”Ok, tuy chưa xuyên không đến cổ đại, nhưng cũng đã từng xem phim về cung đình, Bì Bì nghĩ bụng, ừ, thế này thật tốt, địa vị xã hội của cô đã được nâng lên một tầm cao mới. Bì Bì hỏi lại anh ta “Anh đến tìm tôi, vì muốn xin gặp Hạ Lan Huề?”Mặc dù các bộ tộc trong tộc Hồ phân tán khắp nơi, nhưng vấn đề thứ bậc trong tộc vô cùng nghiêm ngặt, Hạ Lan Huề không phải hạng người mà ai muốn gặp cũng có thể gặp, muốn nói chuyện là có thể nói chuyện được. Muốn gặp gỡ tiếp xúc với anh ta cần phải thông qua sứ giả, hoặc phải được người khác giới thiệu.“Thưa phu nhân, Tế ti đại nhân… cũng chính là Hạ Lan tiên sinh… vốn bế quan tu luyện ở phố Súc Long, có Thiên Hoa làm bạn bên cạnh. Nhưng một tháng trước, Thiên Hoa đột nhiên mất tích, Tế ti đại nhân cũng xuất quan và bỏ đi. Mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì. Thanh Tang nhận được tin báo, cho rằng có kẻ muốn chia rẽ quan hệ giữa Thiên tinh tộc và Côn lăng tộc, bèn phái người đến báo cho tôi nhất định phải tìm ra Thiên Hoa, hỏi rõ ràng mọi chuyện, giải thích các hiểu lầm.”“Thiên tinh tộc ư?”“Cũng chính là một mạch của hoàng thất tộc Hồ.”Bì Bì bực bội “Vậy sao anh không tự đến gặp Hạ Lan hỏi cho rõ nguyên nhân?”“Tế ti đại nhận từ chối gặp tôi. Thật ra chuyện hai thủ lĩnh của Thiên tinh tộc và Sa lan tộc cùng đi với nhau… ở chỗ chúng tôi, điều đó cũng hiếm gặp giống như chuyện hoàng đế của các cô xưng huynh gọi đệ thân mật với kẻ tạo phản vậy. Nên chúng tôi nghi ngờ Tế ti đại nhân bị Kim Địch kiềm chế.”“Nếu Thanh Tang đã có lòng lo lắng, thế vì sao không tự đến hỏi anh ta?”“Luật Hồ tộc quy định tả, hữu Tế ti và thủ lĩnh Côn lăng tộc suốt đời không được gặp nhau, người vi phạm phải tự thiêu. Có chuyện gì cũng chỉ được trao đổi thông qua sứ giả.”“Vì thế anh muốn biết Thiên Hoa đang ở đâu?”Quan Hạt gật gật đầu “Đích thực tôi đang truy tìm tung tích của Thiên Hoa, nhưng tôi đến gặp phu nhân, là vì một chuyện khác.”“Xin cứ nói.”“Tôi phụng lệnh Thanh Tang, đặc biệt đến đây để lấy lại vật được cất giữ của Thiên tinh tộc, phu nhân chắc chắn biết tôi đang ám chỉ vật gì.”Mắt Bì Bì sáng lên “Sao tôi có thể tin anh là Tế ti kế nhiệm được?”“Trước khi Hạ Lan đại nhân đi Bắc Cực, chắc chắn đã nói cho cô biết mật mã, tôi biết mười số trước của mật mã đó.” Nói đoạn, anh ta bước đến nói nhỏ vào tai Bì Bì một dãy số, không sai một số Bì im lặng lắng nghe, ngẫm nghĩ rồi gật đầu “Không sai. Mật mã còn lại anh muốn biết bây giờ?”“Đúng vậy. Món đồ đó liên quan đến vận mệnh của tộc Hồ, tôi muốn lấy được nó càng nhanh càng tốt, đem về phố Súc Long giao cho Thanh tang.”Bì Bì âm thầm tính toán, chuyện của tộc Hồ cứ chiếu theo quy tắc của tộc Hồ mà làm, điều kiện để giao ra mật mã trước kia Hạ Lan cũng đã dặn dò rồi, mười số mật mã mà Quan Hạt nói, trình tự rất chính xác, thủ tục xem như hợp lệ, cô không có lý do gì không giao. Vì thế, cô bèn ghé tai anh ta, nói ra dãy mật mã, chỉ đọc qua một lần, Quan Hạt đã gật đầu tỏ ý đã nhớ rõ.“Trí nhớ của anh tốt thật.”“Cảm ơn phu nhân đã khen ngợi.” Anh ta cười nhạt “Ngoài ra, người còn phải đưa cho tôi một chiếc chìa khóa nữa. Nếu không thì cho dù tôi có biết rõ mật mã két săt thì cũng không mở được.”“Chìa khóa đang ở trong tay Hạ Lan Huề.”Quan Hạt liền biến sắc “Phu nhân, trước khi Tế ti đại nhân ra đi, hẳn đã căn dặn cô, chiếc chìa khóa và mật mã phải được giao cho Tế ti kế nhiệm?”“Nhưng Tế ti đại nhân đã quay trở lại rồi! Vui ghê, anh ta đòi tôi có thể không đưa sao?”“Thế nhưng…”Có lẽ, anh ta cảm thấy giải thích với Bì Bì sẽ rất phức tạp, Quan Hạt mở miệng định nói rồi lại thôi. “Có cách nào có thể lấy lại chìa khóa đó được không?”Bì Bì ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng lại âm thầm dậy sóng. Xem chừng tình hình chính trị trong tộc hồ đã có chuyển biến gì đó rất lớn. Thanh Tang nhiếp chính, Hồ Đế lại trốn đi, Tế ti mới nhận chức hiễn nhiên sẽ đứng về phía Thanh Tang, cô nên tin tưởng một bên, nhưng nên giúp đỡ bên nào đây?” Xét về tình hay về lý, Bì Bì đều phải nên giương cao lá cờ ủng hộ Hạ Lan Huề. Nhưng tính tình của Hạ Lan Huề sau khi trở về đã thay đổi rất nhiều, đối xử với cô rất thô bạo, cô nghi ngờ, liệu đó có phải Hạ Lan Huề thật sự hay không. Nếu chiếu theo lời dặn của Hạ Lan ngày trước, tin tưởng Quan Hạt là không sai. Nhưng trong tình huống mọi chuyện đều mập mờ không rõ ràng, vẫn khăng khăng giữ vững nguyên tắc liệu có sai không? Nếu sai cũng không thể trách cô được! Nhưng ngộ nhỡ mục đích của Quan Hạt là hòng đánh cắp bí mật để bắt tay với Thanh Tang lật đổ Hạ Lan thì sao? Nếu vậy, Bì Bì tuyệt đối không để cho anh ta được toại nguyện!Bì Bì càng nghĩ càng rối, bắt đầu cảm thấy hối hận vì đã giao mật mã cho anh ta quá dễ dàng… đang bối rối trong dạ, thì phía sau vang lên tiếng bước chân. Chưa kịp quay lại nhìn, thì “Vèo” một tiếng, một luồng kình phong bất ngờ ập về phía Quan Hạt, Quan Hạt rút kèn đồng bên thắt lưng ra, trở vay đỡ lấy, người vút lên mấy trượng phóng về phía kẻ vừa tập kích.“Keng!” Một tiếng, Kèn đồng của Quan Hạt đánh trúng chiếc nỏ sắt trong tay Kim Địch, những tia lửa từ cuộc va chạm tóe ra xung quanh khiến hai người đều phải lùi một bước, Kim Địch quát lên “Bì Bì, chỗ này không phải chỗ để cô ở đó ngẩn người, mau quay trở về đi!”Bì Bì liền quay đầu bỏ chạy, Quan Hạt và Kim Địch chém giết ngay phía sau. Cô vừa chạy được mười bước, trên trời đột nhiên tối sầm, một bầy chim đen bổ nhào xuống người cô. Bì Bì đưa hai tay ôm lấy đầu núp vào dưới tán cây, thì nghe một tràn “vèo, vèo, vèo” vang lên, một loạt tên ghim ngay dưới chân cô. Lá cây kêu lên rào rạt, hình như có ai đó đang đi giữa tán rừng. Những mũi tên không ngừng bay về phía cô, một mũi ghim ngay sát cánh tay cô, phụt ra một ngọn lửa xanh lam…Vô minh chi hỏa tiễn của Hoạn linh sư! Bì Bì tái mặt, liền tăng tốc độ chạy, bất chợt đâm đầu vào một người, cô không kìm được hét lên một tiếng. Một cánh tay mạnh mẽ giữ cô lại.“Hạ Lan!”Bì Bì như gặp được cứu tinh, liền bất chấp tất cả leo lên lưng ôm lấy cổ anh, rụt đầu trên lưng anh.“Ngày thường gặp tôi chẳng nói được câu gì hay ho, đến lúc quan trọng mới biết nhảy lên người chồng, Bì Bì em cũng không ngốc lắm nhỉ!” Ai đó vô cùng tức Bì không để ý đến anh, chỉ lo ôm chặt anh “Mấy con chim đó có ăn thịt em không?”“Đừng lo, bọn chúng chỉ ăn những người có IQ hơn 100, em thì không cao như vậy! Dù chúng có hứng thú với em thì cũng không ăn sạch đâu, tối đa chỉ ăn hai con mắt của em thôi…”“Hả, a,a….”Hạ Lan Huề bất thình lình ôm cô, đằng không nhảy lên một cái, đến mười trượng, liền tung Bì Bì lên trời, động tác giống như người ta nhảy lên ném bóng vào rổ vậy.“Á!!!!”Cơ thể Bì Bì bay ra ngoài, đàn chim nghe tiếng liền đuổi theo. Trên không trung Bì Bì lập tức bật khóc, Hạ Lan Huề, té ra anh ném tôi làm thức ăn cho chim sao! Cô vội vàng nhắm chặt hai mắt, sợ đàn chim sẽ ăn hai con mắt cô như lời Hạ Lan đã nói, cơ thể bay đến đỉnh đường parapol thì đột ngột rơi xuống. Mắt thấy mình sắp rớt xuống đất, thì bỗng được một vòng tay ai đó tiếp được. Bì Bì liền định thần nhìn kỹ, người đó là Phương Tôn Mi. Cô chưa kịp hiểu chuyện gì đã xảy ra, Phương Tôn Mi đã ném cô đi tiếp, phút chốc, Bì Bì lại lăng không lần nữa. Đàn chim lại tiếp tục đuổi theo, nhưng lúc này không phải hướng về cô. Lúc người cô sắp va vào một gốc cổ thụ, thì bất ngờ trong tán lá có một người thò đầu ra, đưa tay tiếp lấy cô một cách vững vàng, nhưng người đó chính là Kim Địch. Bì Bì sợ đến nỗi tim cũng ngừng đập, cô la lên với Kim Địch “Mau thả tôi xuống đi!” Kim Địch cười ha ha hai tiếng, ôm cô nhảy từ trên cây xuống, từ từ đặt cô đứng xuống đất “Cô về phòng trước đi. Chúng tôi còn phải đuổi chim nữa.”Bì Bì ngó nghiêng “Chúng không đuổi theo tôi nữa chứ?”“Hạ Lan đã dụ bọn chúng đi rồi.”“Thế Hạ Lan, anh ấy… có an toàn không?”“Không biết anh ta có an toàn không, chỉ biết là tôi đói bụng rồi.”Bì Bì cúi xuống nhìn chiếc nhẫn trên tay, nó đã chuyển sang màu đỏ, liền lập tức như gặp ma, vôi vàng co giò bỏ chạy.
Chương 72 Edit Syn ~ Beta Sen Mọi người chỉnh đốn lại một chút rồi bắt đầu đi suốt đêm, sáng sớm hôm sau, đã đi đến trước cây Ngân Hạnh của Hời Hợt. Mặc dù cây Ngân Hạnh rất to lớn, nhưng nếu so với cây sam mọc bốn phía xung quanh khắp khu rừng thì cũng không có gì đặc sắc. Nếu điểm thu hút duy nhất có lẽ là căn nhà gỗ ở phía trên, phía dưới thân cây có một cái cầu thang bắt lên. Trên đường đi Anh Anh đã nói vị tiên sinh Hời Hợt này chính là thầy của kiến tộc, địa vị rất cao cho nên tính tình có hơi ngạo mạn một chút. Cô cũng nói Hời Hợt đã sống được ba mươi bảy ngày, nếu chậm hơn ba ngày liền là đi dự tang lễ của ông ta, tính tình của kiến tộc sắp chết không tốt, hi vọng mọi người cẩn thận ăn nói. Anh Anh nắm sợi dây bên dưới cầu thang, chỉ chốc lát sau, một nam kiến tộc liền xuất hiện. Áo xanh giày vải, ăn mặc giống thư đồng, biểu tình rất nghiêm túc. “Anh Anh?” “Kiền Kiền,” Anh Anh mỉn cười, “Tiên sinh có nhà không? Có khách mang theo lễ quý đến cầu kiến?” “Tiên sinh không gặp khách lạ mặt,” Kiền Kiền rủ hai mắt xuống, “Ngươi đã đến bao lần còn không biết sao?” “Ngươi cứ nói hắn, chúng ta đến nơi này có mang theo một giọt “Nước mắt”.” Anh Anh nói, “Muốn tiên sinh có thể chỉ cách chữa Viên Não Rừng.” “Nước mắt?” Kiền Kiền đánh giá cô một chút, cảm giác vi diệu, “Ngươi nói nó—- là giọt “nước mắt” trong truyền thuyết?” “Đúng vậy.” “Tiên sinh đang ngủ trưa, chờ hắn tỉnh dậy, ta nói sẽ nói với hắn.” dứt lời liền xoay người lên lầu. Mọi người yên tĩnh. Hạ Lan Huề nhìn Anh Anh, có cảm giác không thể tưởng nổi “Các cô là kiến tộc chỉ sống có bốn mươi ngày, vậy mà mỗi ngày còn ngủ trưa?” “Mặc dù chúng ta sống không dài nhưng lại đặc biệt chú ý đến chất lượng cuộc sống nha.” “Ngủ trưa mất bao lâu?” “Mấy tiếng đi.” Anh Anh nhún vai, “Có lần ta chờ đến sáu tiếng.” Hạ Lan Huề xoay người xuống ngựa trên tay cầm một cây rìu, đi đến cây Ngân Hạnh, “chát” một tiếng vang, liền hướng cây mà chặt xuống. Syn = Này thì nhờn với Tế Ti đại nhân này Toàn bộ thân cây rung động, lá cây nhao nhao rơi xuống. Ba nhát rìu đi xuống, người trong nhà gỗ không còn bình tĩnh, một thân hình mập lùn để râu ngắn bạch bạch đi xuống, tức hổn hển hô lên “Ai nha! ai dám chặt cây của ta?” Hạ Lan Huề đem cây rìu quăng xuống “Là tôi.” Anh Anh đem đầu co rụt lại, trầm thấp nói “Tiên sinh.” Hời Hợt đưa tay áo lồng vào nhau, ngửa đầu đánh giá Hạ Lan Huề “Ngươi hỏi cách chữa trị Viên Não Rừng?” “Đúng. Thê tử của tôi sắp không được, ngài có thể trị liền nói một tiếng, nếu không tôi đi tìm người khác.” “Có thể trị.” “Quá tốt rồi.” “Nhưng ngươi dám chặt cây của ta, như vậy không tốt. Cây cũng là một loại sinh mệnh. Ngươi không thể vì nó không nói được liền đi bắt nạt nói.” “Vậy làm sao tôi bồi thường?” “Ngươi có “nước mắt”? ” “Đúng. Tôi có thể cho ngài sáu giọt, để ngài có thể sống thêm sáu trăm năm.” “Ta không cần sáu giọt.” ông lạnh lùng nói. Hạ Lan Huề ngây người, sợ ông ta giở tính, lập tức nịnh nọt “Đừng mà, lão tiên sinh đừng khách khí, số lượng chúng ta có thể thương lượng mà.” “Ta muốn một ngàn giọt, không thương lượng nữa.” “Nói đùa cái gì!” Kim Địch quát, “Đây là nước mắt, không phải nước lã! Tính chơi chúng ta sao!” Hời Hợt mắt khẽ đảo “Ngươi có thể lấy sáu giọt nước mắt thì cũng có thể lấy ra được một ngàn giọt, cũng không có gì nhiều, nửa chén nước là cùng!” “Sống dài như vậy là để làm gì?” Ngũ Lộc Nguyên lên tiếng, “Một ngàn năm, ngươi sống thành yêu quái!” “Đừng nói sống ngàn năm, lấy cái đầu cái thân thể của ông, vừa đi ra liền bị lang tộc gặm mất!” Tân Lai nói. “Ông à, chúng ta thương lượng một chút đi, bớt chút được không? Trên tay chúng tôi có mười giọt, cho ông hết được không?” Tiểu Cúc nói. “Ai nha má ơi! Ngài cũng quá tham lam đi, tuổi đã cao, sống chi lâu như vậy chứ.” một đám người đều nói ra. “Các vị đừng khuyên nữa. Ta một là chết thống khoái hai là sống cho đủ. Nếu các người không cho ta chết thống khoái thì ta liền muốn sống trường thọ. Chớ quấy rầy, ngươi xem, tiểu cô nương này đầu đau đến giật giật cả lên. Mau đưa nàng ta lên đây, ta bắt mạch, ta đoán trong đầu nàng cũng phải là một vị trưởng lão tỳ tộc a.” Đám người nhìn ông ta nói chuyện rất chuyên nghiệp, nửa tin nửa ngờ, đem Bì Bì đặt trước mặt ông. Hời Hợt duỗi hai ngón tay bắt mạch, từ từ nhắm hai mắt lại, rút tay về nói “Đây chính là Diệp trưởng lão của Tỳ tộc, rất khó mời đi ra, một ngàn giọt nước mắt ta sợ còn không đủ đâu.” “Hạ Lan——” Bì Bì nhẹ nhàng lôi kéo tay anh, thấp giọng nói, “Nước mắt này lấy làm sao? Khó khăn lắm à? Ông ta quá tham lam, tôi không trị nữa, đi thôi.” Hạ Lan Huề ngồi xuống bên người cô, dùng sức chỉ chỉ trán cô nói “Không khó.” Nghĩ nghĩ, bỗng nhiên vỗ đùi “Tốt một ngàn giọt thì một ngàn giọt! lấy cái chén ra đây!” Bì Bì vẫn nhớ khi đến Trầm Đốt, anh lấy ra “Nước mắt” đựng trong cái bình cũng chỉ có một nửa, lại cho mọi người mỗi người một giọt cũng không còn bao nhiêu. Lúc ấy thấy anh cẩn thận như vậy liền biết “nước mắt” lấy không dễ. “Nước mắt… lấy trên người anh?” Bì Bì nghi hoặc nhìn anh. “Đúng.” “Ở đâu?” “Nước mắt còn có thể lấy ở đâu? Đương nhiên là ở mắt rồi.” Hạ Lan Huề nói, “Bì Bì, mặc dù cô bây giờ rất bi thảm, tôi cũng rất khó chịu nhưng nếu vì chuyện đó mà kêu tôi khóc ra nửa chén nước mắt—- còn khó hơn lên núi đao xuống biển lửa.” Tiểu đồng cung kính đưa cho Hạ Lan Huề cái chén gỗ nhỏ, sau đó đưa Hời Hợt tiếp tục đi ngủ trưa. Hạ Lan Huề cầm cái chén thở dài thở ngắn đi vào rừng. Syn này thì anh chặt cây này =]]] Nhìn dáng vẻ của Tế Ti đại nhân, tất cả mọi người có chút dở khóc dở cười. “Nếu đổi lại là tôi hoặc Bì Bì nửa chén nước mắt chỉ là chuyện nhỏ!” Tiểu Cúc nói, “Gặp phải chuyện đau lòng có thể khóc cả tiếng.” “Cho nên nước mắt của cô không đáng tiền a.” Kim Địch nói. Tiểu Cúc đập anh một cái, anh cười ha ha. Kết quả Hạ Lan Huề ở trong rừng cố gắng khóc đến trưa chỉ được có mười hai giọt. Ban đêm, mọi người thay nhau ra trận, đem chuyện thảm nhất, buồn nhất, thương tâm nhất kẻ cho anh nghe, anh nghe kể xong một vòng, một giọt nước mắt cũng không rơi nổi. Nhìn một chút, Bì Bì có cảm giác Hạ Lan Huề rất đáng thương. Nam nhân không dễ rơi lệ, chỉ là không đụng tới chỗ thương tâm. Mà cho dù đến chỗ thương tâm cùng lắm là rơi mấy giọt! Tế Ti đại nhân cố gắng khóc cả đêm, rốt cục gần được nửa chén, thiếu một chút nữa. Nhìn Bì Bì càng ngày càng yếu, giống như sắp không được, anh rất gấp, mà càng vội lại càng không có cách nào khóc được. Kim Địch ôm hai cách tay nhìn Hạ Lan Huề sầu mi khổ não, hít một hơi “Đàn bà sinh con ăn đầu cá trích để có sữa. Vậy đàn ông muốn khóc phải ăn gì?” Tiểu Cúc bỗng nhiên nói “Ăn ớt, ăn ớt được không?” Cả đám mắt sáng quắt lên, hưng phấn nói “Đúng đúng đúng! Ăn ớt! làm sao lại không nghĩ tới sớm một chút a! Anh Anh nhanh đi tìm ớt cay nhất Sa Lan này đi. ” Anh Anh nhanh chóng cùng Tiểu Cúc đi vào rừng tìm kiếm, tìm một vòng, rốt cuộc tìm thấy mấy chục quả nhỏ, hồng hồng đem cho Hạ Lan Huề “Cái này so với ớt còn cay gấp mười lần.” Hạ Lan Huề cầm lấy một viên bỏ vào miệng nha hai cái, lập tức cả khuôn mặt đỏ bừng, lệ trào tuôn rơi. “Đầu đừng nhúc nhích.” Tiểu Cúc gắt gao đè đầu của anh lại, Anh Anh tranh thủ thời gian dùng chén gỗ kề vào bên mắt anh, đem mỗi giọt nước mắt thu vào trong chén. Ngũ Lộc Nguyên, Tân Lai cùng Kim Địch ở kế bên hai tay ôm lấy nhau quan sát, muốn cười mà không dám cười, bộ mặt nghiêm túc, sợ phá huỷ bầu không khí “Bi thương”. Rốt cuộc gom đủ nửa chén nước mắt, giao vào tay Hời Hợt, ông ta ngửi ngửi, lại liếm liếm, sau đó một hơi uống cạn. Thấy trong chén còn lại mấy giọt liền đổ một ít nước vào sau đó uống sạch. Tiểu đồng ở kế bên nhìn chăm chú. Bì Bì thầm nghĩ, cái tiên sinh này cũng đủ keo kiệt, một ngàn giọt uống hết sạch, ít ra cũng nên đưa cho Kiền Kiền một ít, cho dù một giọt cũng được. Hời Hợt đem chén gỗ để xuống, kêu mọi người để Bì Bì nằm ngang, nói với Hạ Lan Huề “Đợi chút nữa ta biến hình trở về, chui vào lỗ mũi nàng, cùng Diệp trưởng lão nói chuyện Triết học, tranh thủ đem hắn dẫn ra.— trong quá trình này, đầu của Quan tiểu thư tuyệt đối không được động đậy, cũng tuyệt đối không được hắc xì! Đem ta ở trong phun chết là chuyện nhỏ, kinh động đến trưởng lão bên trong thì ngươi liền uổng công khóc nửa ngày đó.” Bì Bì sốt cao, đầu đau đến muốn bất tỉnh, loạn xạ gật đầu, Hời Hợt ở trước mặt bỗng nhiên biến mất, Tiểu Cúc chỉ tay Bì Bì, một con kiến đen nhánh từ dưới cánh tay cô bò dọc lên, leo đến cằm Bì Bì. Mọi người nín thở nhìn chằm chằm, phảng phất giống quan sát một cuộc giải phẫu não, không ai dám thở mạnh một hơi. Kiến tuy nhỏ, nhưng lúc bò qua lại ngứa ngáy không chịu nổi. Bắp thịt trên mặt Bì Bì không tự chủ được co gắp lại, mắt bất an chuyển động. “Nhìn tôi, Bì Bì.” Hạ Lan Huề nhẹ nhàng cầm tay cô, một tay khác đè trán cô, “Nhìn vào mắt tôi Bì Bì.” Cô nhìn chăm chú vào đôi mắt anh, đôi mắt đen sâu như đại dương, ánh mắt anh có một cỗ lực hấp dẫn kì lạ, thu hút cô, lại giống như thì thào nức nở, mời cô tiến vào thế giới khác… Cô cảm thấy mũi có một trận ngứa ngáy, cắn răng liều mạng nhịn xuống. Kiến bò càng sâu, từ xoang mũi bò lên trên, ở đó ngừng lại chừng nửa tiếng. Sau đó, trước mắt bao người, con kiến từ lỗ mũi bò ra, đi theo phía sau là một con trùng nhỏ như hạt vừng màu đỏ. Tiểu trùng kia từ người Bì Bì bò xuống rồi đi vào bụi cỏ mất hút. Con kiến đó chính là Hời Hợt bò vào mũi Bì Bì lúc nãy giờ đã hoá thành to lớn. “Ngồi xuống.” Ông ta nói. Bì Bì giật giật tứ chi, giác hiện mặc dù có chút vô lực nhưng đã có thể cử động tự nhiên, không khỏi mừng rỡ, khẽ chống người ngồi dậy “Cảm ơn ngài!” Hạ Lan Huề vịn Bì Bì hơi “Ngài cùng Diệp trưởng lão nói những gì vậy?” Hời Hợt sờ lấy sợi râu gật gù đắc ý, nhắm mắt ngâm nói “Đã đi không đi, chưa đi cũng không đi. Cách đã đi chưa đi, đi lúc cũng không đi.” Mọi người nghe không hiểu ra sao, toàn giả bộ như rất thụ giáo dáng vẻ giơ lên ngón tay cái “Cao! Học vấn quá cao!” Hời Hợt ý chắp tay, đang muốn lên lầu, Bì Bì bỗng nhiên đuổi theo nói “Tiên sinh dừng bước, còn có một việc muốn thỉnh giáo.” Dứt lời đem ông kéo ra xa một góc yên lặng, thấp giọng nói “Nghe Anh Anh nói, tiên sinh là chuyên gia Hồ sử?” Ông ta ngạo nghễ gật đầu. “Ngài đã nghe nói qua Hạ Lan Huề chưa?” “Hắn ta là thái tử Hồ tộc.” “Vậy ngài có biết Hạ Lan Huề với Đông Hải có quan hệ gì?” Hời Hợt nghĩ nghĩ, nói “Mẫu thân của hắn là một cô gái ở Đông Hải.” Bì Bì ngây người. Hạ Lan Huề cùng phụ thân quan hệ không tốt, nói quê hương mình ở Đông Hải cũng không sai. “Vậy ngài có biết người tên Đông Linh được không?” Ông lắc đầu, Liên tiếp mấy ngày không đi đường, chân Bì Bì có chút nhũn ra, khập khễnh trở lại đội ngũ, cầm lấy cây gậy dò đường trong tay anh. Cô ngoan ngoãn nắm tay anh, dịu dàng dựa vào đầu vai anh. “Hời Hợt nói gì với cô?” anh hỏi. “Không có gì.” Bì Bì nhẹ nhàng nói, “Hạ Lan, tôi nghe theo anh, sẽ không tiếp tục náo loạn nữa. ”
Tác giả Thi Định NhuThể loại Ngôn Tình, Huyền HuyễnTruyện Vạn Kiếp Yêu Em 2 là một truyện mới tiếp nối với phần 1 của truyện trước, tiếp theo truyện Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em truyện hứa hẹn những tình huống bất ngờ, những tình huống khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào. Truyện tình mới của tác giả Thi Định Nhu gửi đến bạn đọc câu chuyện tình yêu đầy mật ngọt nhưng mang theo chút nhớ nhung, chút phảng phất lo lắng, chút đọng chút lay động...Khi một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ mà nhắc đến hoa, hầu hết là có ý tán tỉnh. Trong lòng Bì Bì thì đã tràn trề hứng thú. Khiến cô không kìm được, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, nhìn anh một cách tham lam. Là anh, chính là anh, là Hạ Lan của cô, là Hạ Lan si tình, Hạ Lan lạnh lùng kiêu ngạo, Hạ Lan thần thái sáng ngời, Hạ Lan mãi mãi thanh xuân của cô. May mà khuôn mặt này lúc nào cũng đeo kính, nếu không sẽ thu hút biết bao nhiêu sự chú ý chứ!Anh đưa ra câu trả lời đầy huyền bí “Là gặp gỡ hạnh phúc.”. Nắng mùa đông mang theo cái rét lạnh muốn rùng mình. Bầu trời trong không một gợn mây, xanh thẳm như trời hè. Chủ nhật ở thành phố nhỏ chẳng sầm uất mấy, người đi trên phố chẳng có là bao, dáng đi tuy vội vàng nhưng lại mang vẻ lười biếng. Hai bên đường là những quán mỹ thực, trên mỗi quán đều có một đám hơi nước bốc lên. Bì Bì không kìm lòng được nhớ về ngày đầu gặp gỡ Hạ Lan Huề, cũng là một ngày mùa đông như vậy.
Truyện Vạn Kiếp Yêu Em 2 là một truyện mới tiếp nối với phần 1 của truyện trước, tiếp theo truyện Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em truyện hứa hẹn những tình huống bất ngờ, những tình huống khiến bạn đọc không thể không bị cuốn vào. Truyện ngôn tình mới của tác giả Thi Định Nhu gửi đến bạn đọc câu chuyện tình yêu đầy mật ngọt nhưng mang theo chút nhớ nhung, chút phảng phất lo lắng, chút đọng chút lay động... Khi một người đàn ông nói chuyện với phụ nữ mà nhắc đến hoa, hầu hết là có ý tán tỉnh. Trong lòng Bì Bì thì đã tràn trề hứng thú. Khiến cô không kìm được, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt anh, nhìn anh một cách tham lam. Là anh, chính là anh, là Hạ Lan của cô, là Hạ Lan si tình, Hạ Lan lạnh lùng kiêu ngạo, Hạ Lan thần thái sáng ngời, Hạ Lan mãi mãi thanh xuân của cô. May mà khuôn mặt này lúc nào cũng đeo kính, nếu không sẽ thu hút biết bao nhiêu sự chú ý chứ! Anh đưa ra câu trả lời đầy huyền bí “Là gặp gỡ hạnh phúc.”. Nắng mùa đông mang theo cái rét lạnh muốn rùng mình. Bầu trời trong không một gợn mây, xanh thẳm như trời hè. Chủ nhật ở thành phố nhỏ chẳng sầm uất mấy, người đi trên phố chẳng có là bao, dáng đi tuy vội vàng nhưng lại mang vẻ lười biếng. Hai bên đường là những quán mỹ thực, trên mỗi quán đều có một đám hơi nước bốc lên. Bì Bì không kìm lòng được nhớ về ngày đầu gặp gỡ Hạ Lan Huề, cũng là một ngày mùa đông như vậy. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Vạn Kiếp Yêu Em 2! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Cuộc Gặp Gỡ Kỳ Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Cuộc Gặp Gỡ Kì Lạ Vạn Kiếp Yêu Em Thi Định Nhu Gặp Gỡ Vương Lịch Xuyên Thi Định Nhu Thành Phố Hoang Vắng Thi Định Nhu Mê Hành Ký Thi Định Nhu
vạn kiếp yêu em 2 chương 71